Tâm sự

Tâm sự thầm kín

Góc tâm sự nơi chia sẻ những bí mật thầm kín

Tâm sự tình yêu giới tính

Tâm sự gia đình, Tâm sự ngoại tình
Góc tâm sự về tinh yêu, cuộc sống tháng 8 2015 « Góc tâm sự
All Stories

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Thấy em  tam su đau khổ, tôi chỉ muốn nói cho em biết mình đã yêu em 19 năm nay. Không phải tôi kén chọn mà là không thể yêu ai khác, chỉ yêu mình em thôi.

19 năm không thể yêu ai khác ngoài em

Unknown   at  02:33  No comments

Thấy em  tam su đau khổ, tôi chỉ muốn nói cho em biết mình đã yêu em 19 năm nay. Không phải tôi kén chọn mà là không thể yêu ai khác, chỉ yêu mình em thôi.

Continue Reading→

0 nhận xét:

Hôn nhân vốn cần niềm tin và sự dung thứ hơn bao giờ hết. Đàn ông hay đàn bà đều có bản năng của mình, hanh phuc gia dinh chỉ có được khi cuộc hôn nhân có chồng, có vợ biết định hướng bản năng của nhau

Thử vì chồng quá… ngoan

Lúc nào Thu cũng tự hào vì lấy được một người chồng đẹp trai, hết lòng thương vợ, yêu con. Chưa bao giờ trong cô mảy may nghi ngờ chồng.

Một lần, trở về nhà sau khi gặp gỡ nhóm bạn chơi thân từ thời cấp 3, Thu cứ ám ảnh mãi mấy câu nói của đám bạn: “Chồng cái Thu đẹp trai, lại làm sếp, ăn nói dễ nghe, chịu khó làm việc nhà, tâm lý với vợ con… Chẳng có lẽ hoàn hảo không tì vết vậy, chuyện lạ có thật”.



Mấy ngày sau, trong đầu Thu xuất hiện biết bao giả thiết, nghi vấn về chồng. Quả thật, Long - chồng Thu ngoan đến mức… phi thực tế. Thế là cô nảy ra ý định thử lòng chồng bằng tin nhắn.

Chủ nhật, Thu đưa hai con đi chơi. Rồi trong lúc vắng nhà, cô lấy một sim số lạ, nhắn tin vào máy chồng, giả làm người yêu cũ của Long, hỏi thăm tình hình Long hiện tại. Ngay sau khi tin nhắn gửi đi, Thu nhìn chăm chăm vào điện thoại đợi tin nhắn đến.

Chỉ 2 phút sau, Long gọi điện lại ngay lập tức. Sợ bị lộ, Thu giả vờ đang bận không nghe được, chỉ nhắn tin được thôi. Thế là màn nhắn tin qua lại tiếp diễn đến cả tiếng đồng hồ. Thu đau đớn đến “rụng tim” khi đọc đến đoạn:“Em đang ở đâu, mình gặp nhau đi”.

Không kiềm chế được, Thu đành “hạ màn” ngay sau khi nhận được tin nhắn đó. Cô lao ngay về nhà, mắng chồng không thương tiếc. Lần đầu tiên hai vợ chồng cãi nhau to đến thế từ sau khi kết hôn. Mọi lời biện minh không được chấp nhận, Long chán nản bỏ ra khỏi nhà đến nửa đêm mới về.

Không quản được chồng nên phải thử


Nga vốn tính hay ghen, ngay từ lúc yêu, cô đã kiểm soát rất chặt Minh - khi ấy còn là bạn trai. Cưới nhau rồi, cô càng cho mình quyền được “quản” chồng. Không ít lần có chuyen vo chong đã cãi nhau vì những ghen tuông, nghi ngờ vô cớ và sự “đeo bám” chồng của Nga. Đôi lúc, Minh cũng thấy mệt mỏi vì những trò giữ chồng thái quá của Nga, song biết tất cả chỉ vì Nga hết lòng yêu chồng nên anh đều cho qua.

Sau khi sinh con đầu lòng, Nga đưa con về quê ở cữ, một mình Minh ở lại phòng trọ trên Hà Nội. Ngày nào cũng như ngày nào, cô gọi điện cả sáng, trưa, chiều, tối để quản chồng. Cô sợ xa vợ, Minh sẽ sa đà vào các mối quan hệ ngoài luồng.

Ngay bên cạnh phòng trọ của Nga có một cô em Nga chơi rất thân và hết sức tin tưởng. Thấy Nga hay gọi điện hỏi dò về chồng, cô em đó đã gợi ý:“Chị ở xa thế, gọi điện thì làm sao quản được chồng. Để em để mắt anh ấy cho”. Nga mừng quýnh, yên tâm là ở quê nhưng vẫn quản được chồng. 

6 tháng ở quê nuôi con, khi lên lại Hà Nội, Nga nghe không ít lời bàn ra tán vào về chuyen ngoai tinh của chồng và cô em kia. Dù chẳng bắt được quả tang nhưng những câu chuyện đến tai Nga cũng đủ khiến cô đau xót và hối hận vì đã tự mình “dâng” chồng cho người khác. Họ kể, chồng Nga và cô em kia, mỗi người một phòng trọ, nhưng cứ chừng ngoài 12 giờ đêm lại lạch cạch chạy sang phòng nhau và ai sẽ về phòng người nấy trước 5 giờ sáng.

Từ khi Nga đưa con lên, cô em kia đã chuyển khỏi khu trọ và có vẻ họ đã chấm dứt mối quan hệ. Nhưng chừng đó cũng đủ để Nga tan nát niềm tin về chồng.

Bị chồng bỏ vì thử lòng chồng

Vân Anh không chỉ thử lòng chồng một lần mà rất nhiều lần. Ban đầu là tin nhắn, email, điện thoại, lập tài khoản giả… nhưng chiêu thử lòng công phu nhất phải kể đến là cô thuê hẳn một cô gái trẻ, xinh đẹp để thử chồng.

Cô gái Vân Anh thuê không chỉ nổi bật về nhan sắc mà còn ra sức tiếp cận, tán tỉnh Tùng. Cô ta đóng giả làm nhân viên công ty đối tác, đã hâm mộ Tùng từ lâu, đến khi có dịp tiếp cận thì thẳng thắn bày tỏ tình cảm của mình: “Em biết anh đã có vợ con rồi, nhưng tình yêu thì đâu có tội gì anh. Em không cần danh phận gì cả, chỉ cần anh thương lấy trái tim cô đơn của em”.

Tùng đã “ngã” vào người thứ 3 sau câu nói ấy. Và khi hai người hẹn hò nhau trong căn nhà của cô gái kia, Vân Anh đã lao tới vạch trần bộ mặt của chồng, cô không ngừng nhiếc móc anh: “Tưởng anh ngoan ngoãn thế nào, cũng chỉ là hạng người ấy thôi sao. Tôi đã lầm khi lấy anh…”.

Cả tháng sau đó, Vân Anh vẫn tiếp tục ca cẩm sự “hư hỏng” của chồng. Cuối cùng, tức nước vỡ bờ, Tùng để lại cho vợ lá đơn ly hôn và bỏ đi, trong đó có viết rõ lý do ly hôn là: không được vợ tôn trọng, tin tưởng. Đến lúc này, Vân Anh hối hận vì kế hoạch dùng đàn bà thử chồng của mình thì cũng đã muộn màng.

Hôn nhân vốn cần niềm tin và sự dung thứ hơn bao giờ hết. Đàn ông hay đàn bà đều có bản năng của mình, hôn nhân hạnh phúc là hôn nhân có chồng, có vợ biết định hướng bản năng của nhau. Những phép thử bằng đàn ông hay đàn bà đều mang lại những kết cục cay đắng, có thể giết chết hôn nhân của bạn.


Theo Phunuonline

Có nên thử chồng?

Unknown   at  00:39  No comments

Hôn nhân vốn cần niềm tin và sự dung thứ hơn bao giờ hết. Đàn ông hay đàn bà đều có bản năng của mình, hanh phuc gia dinh chỉ có được khi cuộc hôn nhân có chồng, có vợ biết định hướng bản năng của nhau

Thử vì chồng quá… ngoan

Lúc nào Thu cũng tự hào vì lấy được một người chồng đẹp trai, hết lòng thương vợ, yêu con. Chưa bao giờ trong cô mảy may nghi ngờ chồng.

Một lần, trở về nhà sau khi gặp gỡ nhóm bạn chơi thân từ thời cấp 3, Thu cứ ám ảnh mãi mấy câu nói của đám bạn: “Chồng cái Thu đẹp trai, lại làm sếp, ăn nói dễ nghe, chịu khó làm việc nhà, tâm lý với vợ con… Chẳng có lẽ hoàn hảo không tì vết vậy, chuyện lạ có thật”.



Mấy ngày sau, trong đầu Thu xuất hiện biết bao giả thiết, nghi vấn về chồng. Quả thật, Long - chồng Thu ngoan đến mức… phi thực tế. Thế là cô nảy ra ý định thử lòng chồng bằng tin nhắn.

Chủ nhật, Thu đưa hai con đi chơi. Rồi trong lúc vắng nhà, cô lấy một sim số lạ, nhắn tin vào máy chồng, giả làm người yêu cũ của Long, hỏi thăm tình hình Long hiện tại. Ngay sau khi tin nhắn gửi đi, Thu nhìn chăm chăm vào điện thoại đợi tin nhắn đến.

Chỉ 2 phút sau, Long gọi điện lại ngay lập tức. Sợ bị lộ, Thu giả vờ đang bận không nghe được, chỉ nhắn tin được thôi. Thế là màn nhắn tin qua lại tiếp diễn đến cả tiếng đồng hồ. Thu đau đớn đến “rụng tim” khi đọc đến đoạn:“Em đang ở đâu, mình gặp nhau đi”.

Không kiềm chế được, Thu đành “hạ màn” ngay sau khi nhận được tin nhắn đó. Cô lao ngay về nhà, mắng chồng không thương tiếc. Lần đầu tiên hai vợ chồng cãi nhau to đến thế từ sau khi kết hôn. Mọi lời biện minh không được chấp nhận, Long chán nản bỏ ra khỏi nhà đến nửa đêm mới về.

Không quản được chồng nên phải thử


Nga vốn tính hay ghen, ngay từ lúc yêu, cô đã kiểm soát rất chặt Minh - khi ấy còn là bạn trai. Cưới nhau rồi, cô càng cho mình quyền được “quản” chồng. Không ít lần có chuyen vo chong đã cãi nhau vì những ghen tuông, nghi ngờ vô cớ và sự “đeo bám” chồng của Nga. Đôi lúc, Minh cũng thấy mệt mỏi vì những trò giữ chồng thái quá của Nga, song biết tất cả chỉ vì Nga hết lòng yêu chồng nên anh đều cho qua.

Sau khi sinh con đầu lòng, Nga đưa con về quê ở cữ, một mình Minh ở lại phòng trọ trên Hà Nội. Ngày nào cũng như ngày nào, cô gọi điện cả sáng, trưa, chiều, tối để quản chồng. Cô sợ xa vợ, Minh sẽ sa đà vào các mối quan hệ ngoài luồng.

Ngay bên cạnh phòng trọ của Nga có một cô em Nga chơi rất thân và hết sức tin tưởng. Thấy Nga hay gọi điện hỏi dò về chồng, cô em đó đã gợi ý:“Chị ở xa thế, gọi điện thì làm sao quản được chồng. Để em để mắt anh ấy cho”. Nga mừng quýnh, yên tâm là ở quê nhưng vẫn quản được chồng. 

6 tháng ở quê nuôi con, khi lên lại Hà Nội, Nga nghe không ít lời bàn ra tán vào về chuyen ngoai tinh của chồng và cô em kia. Dù chẳng bắt được quả tang nhưng những câu chuyện đến tai Nga cũng đủ khiến cô đau xót và hối hận vì đã tự mình “dâng” chồng cho người khác. Họ kể, chồng Nga và cô em kia, mỗi người một phòng trọ, nhưng cứ chừng ngoài 12 giờ đêm lại lạch cạch chạy sang phòng nhau và ai sẽ về phòng người nấy trước 5 giờ sáng.

Từ khi Nga đưa con lên, cô em kia đã chuyển khỏi khu trọ và có vẻ họ đã chấm dứt mối quan hệ. Nhưng chừng đó cũng đủ để Nga tan nát niềm tin về chồng.

Bị chồng bỏ vì thử lòng chồng

Vân Anh không chỉ thử lòng chồng một lần mà rất nhiều lần. Ban đầu là tin nhắn, email, điện thoại, lập tài khoản giả… nhưng chiêu thử lòng công phu nhất phải kể đến là cô thuê hẳn một cô gái trẻ, xinh đẹp để thử chồng.

Cô gái Vân Anh thuê không chỉ nổi bật về nhan sắc mà còn ra sức tiếp cận, tán tỉnh Tùng. Cô ta đóng giả làm nhân viên công ty đối tác, đã hâm mộ Tùng từ lâu, đến khi có dịp tiếp cận thì thẳng thắn bày tỏ tình cảm của mình: “Em biết anh đã có vợ con rồi, nhưng tình yêu thì đâu có tội gì anh. Em không cần danh phận gì cả, chỉ cần anh thương lấy trái tim cô đơn của em”.

Tùng đã “ngã” vào người thứ 3 sau câu nói ấy. Và khi hai người hẹn hò nhau trong căn nhà của cô gái kia, Vân Anh đã lao tới vạch trần bộ mặt của chồng, cô không ngừng nhiếc móc anh: “Tưởng anh ngoan ngoãn thế nào, cũng chỉ là hạng người ấy thôi sao. Tôi đã lầm khi lấy anh…”.

Cả tháng sau đó, Vân Anh vẫn tiếp tục ca cẩm sự “hư hỏng” của chồng. Cuối cùng, tức nước vỡ bờ, Tùng để lại cho vợ lá đơn ly hôn và bỏ đi, trong đó có viết rõ lý do ly hôn là: không được vợ tôn trọng, tin tưởng. Đến lúc này, Vân Anh hối hận vì kế hoạch dùng đàn bà thử chồng của mình thì cũng đã muộn màng.

Hôn nhân vốn cần niềm tin và sự dung thứ hơn bao giờ hết. Đàn ông hay đàn bà đều có bản năng của mình, hôn nhân hạnh phúc là hôn nhân có chồng, có vợ biết định hướng bản năng của nhau. Những phép thử bằng đàn ông hay đàn bà đều mang lại những kết cục cay đắng, có thể giết chết hôn nhân của bạn.


Theo Phunuonline
Continue Reading→

0 nhận xét:

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

Tôi và vợ học cùng lớp, cùng trường đại học, sau khi ra trường lại xin vào cùng một cơ quan nhà nước, nên tình yêu đến với cả hai một cách rất tự nhiên, và một đám cưới đẹp cũng là kết quả tất yếu của tình yêu ấy. Ngày mới lấy nhau, chúng tôi sống đúng nghĩa với câu nói “một túp lều tranh, hai trái tim vàng”, vì lương hai vợ chồng mới ra trường gộp lại chỉ vỏn vẹn có 6 triệu đồng, trong khi nhà cửa lại vẫn phải đi thuê.

Cuộc sống hai vợ chồng son, tuy có khó khăn một chút về kinh tế, nhưng vẫn vô cùng vui vẻ, hanh phuc gia dinh, căn phòng trọ chỉ hơn chục mét vuông nhưng lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Tuy nhiên, kể từ khi vợ tôi sinh con đầu lòng, thì cả hai không còn có thể vô tư như trước nữa, mà những áp lực kinh tế khiến chúng tôi vô cùng đau đầu, tiền lương xoay sở kiểu gì cũng vẫn thiếu, vẫn âm. Bởi, bố mẹ có thể nhịn ăn, nhịn mặc một chút, nhưng nhìn con thiếu sữa, hụt bỉm, thực sự cả hai vợ chồng tôi thấy mệt mỏi vô cùng.

Sáu tháng nghỉ cữ của vợ trôi qua nhanh chóng, nghĩ đến chuyện đi làm lại với đồng lương nhà nước ít ỏi, vợ tôi chán nản nên bàn với chồng về việc để cô ấy bỏ việc ở nhà kinh doanh. Nhà bố mẹ đẻ của vợ cũng ở gần chỗ vợ chồng tôi, tuy chỉ ở trong ngõ, nhưng lại khá rộng rãi, gần nhiều trường, nhiều chợ, người qua lại vô cùng tấp nập. Khi chúng tôi đặt vấn đề, ông bà rất vui vẻ đồng ý cho vợ tôi mượn nguyên tầng 1, lại còn cho vay cả vốn để mở một cửa hàng quần áo trẻ em, con cái thì bế sang luôn để bà trông giúp. Ơn trời, nhờ có hàng tốt, giá rẻ do không mất tiền thuê mặt bằng, nhân viên, công thêm “duyên” bán hàng khéo léo của vợ mà cửa hàng vô cùng đông khách, công việc làm ăn thuận lợi hơn chúng tôi tưởng tượng rất nhiều. Khi vốn liếng đã kha khá, kinh nghiệm cũng nhiều lên, vợ tôi tìm thuê và mở thêm 3 cửa hàng tương tự như vậy nữa, cô ấy còn “lấn sân” sang kinh doanh thêm một quán cơm văn phòng – cafe làm ăn vô cùng phát đạt.

Chỉ sau 3 năm, nhờ tài làm ăn của vợ, chúng tôi đã dọn khỏi căn phòng trọ chật hẹp, thay vào đó là căn chung cư hiện đại, rộng rãi có giá trị cả mấy tỉ đồng. Hôm dọn về nhà mới, vợ chồng tôi làm cơm mời họ hàng, bạn bè đến chung vui, ai ai cũng hết lời khen ngợi vợ tôi giỏi giang, tháo vát, khen tôi sướng vì là đàn ông mà kinh tế gia đình chẳng phải suy nghĩ gì, tất cả đều đã có vợ lo toan. Lúc ngang qua phòng bếp, tôi còn nghe được người bác họ vừa bảo vợ chồng tôi thành đạt, giàu có sớm, thì mẹ vợ tôi nói luôn một cách đầy tự hào: “Tất cả là một tay con Linh (vợ tôi) nó làm ra đấy, chứ thằng chồng lương ba cọc ba đồng, sắm cái lều còn chẳng đủ, chứ mơ gì mua nhà với cửa”, khiến tôi khựng lại một lúc lâu vì cảm thấy tự ái vô cùng.

Có tiền, nên tôi cũng thường xuyên được vợ cho “lên đời” điện thoai, xe máy liên tục. Quần áo tôi mặc, giầy dép cho tôi đi, cô ấy cũng sắm toàn là hàng hiệu đắt tiền. Đồng nghiệp của tôi mỗi khi thấy tôi có đồ mới, lại ồ lên xuýt xoa, tỏ vẻ ghen tị, rồi kiểu gì cũng hỏi: “Sướng nhé, lại vợ mua cho chứ gì”, khiến nhiều khi tôi cứ có cảm giác, họ khen thì ít, mà “kháy” tôi bất tài, vô dụng thì nhiều.

Vì vợ bận rộn, tôi lại làm hành chính, 5 giờ chiều đã tan sở nên tất nhiên, chuyện chợ búa, cơm nước, đưa đón con cái… tất cả được giao lại cho tôi. Nhiều hôm vừa trông con, vừa đeo tạp dề nấu cơm, tôi mở cửa đón vợ về trong khi đầu bóc bù xù, quần áo lôi thôi, ngước lên nhìn vợ thì lộng lẫy trong bộ váy ôm sát, sexy, guốc cao hơn 10cm, gương mặt trang điểm kĩ càng. Khoảnh khắc ấy khiến tôi không khỏi chạnh lòng, vì thấy vợ mình ra dáng “bà chủ” lắm, còn mình, trông chẳng khác gì… ô sin chính hiệu. Dù tình cảm của chuyen vo chong vẫn rất tốt, cô ấy cũng chưa bao giờ tỏ ra “thái độ”, chưa một lần nào có lời nói, hành động coi thường gì chồng, nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy tam su buon vì phải “lép vế” vợ trong mọi chuyện, từ mua thêm cái này, sắm thêm cái kia, cho con cái học hành ở chỗ nào, đến “đối nội đối ngoại” với hai bên gia đình ra sao… bởi cô ấy mới là người làm ra, người nắm kinh tế trong nhà.

Thực sự là, nhiều lần nghĩ đến thu nhập bèo bọt, tôi chỉ muốn… bỏ việc cho xong, vì vợ tôi vẫn bảo: “Anh đi làm cả tháng chẳng bằng em làm một ngày, chán thì ở nhà cho khỏe”. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đàn ông sức dài vai rộng, công việc lương cao hơn thì chưa xin được, chả lẽ lại ở nhà để vợ nuôi, để ăn bám vợ? Bạn bè tôi, nhiều người cũng rủ kinh doanh cái này, cái kia, rủ mở nhà hàng này, quán ăn nọ… nhưng thú thực, tôi cảm thấy tính cách, khả năng của mình không phù hợp để buôn bán cho lắm. Hơn nữa, vợ tôi cũng nhất quyết không đồng ý, lý do là: “Một mình em bận rộn, kiếm tiền như bây giờ là đủ rồi, nếu anh cũng lại lăn lộn làm ăn, thì lấy ai để chăm lo cho nhà cửa, con cái?”

Biết là vợ nói cũng có lý, nhưng nếu cứ chấp nhận mãi là “hậu phương” cho vợ như bây giờ, tôi cũng chẳng biết đây liệu có phải là lựa chọn đúng đắn dành cho mình hay không nữa?

Hà Vy
(Theo Congluan)

Nỗi nhục "ăn bám vợ"!

Unknown   at  01:08  No comments

Tôi và vợ học cùng lớp, cùng trường đại học, sau khi ra trường lại xin vào cùng một cơ quan nhà nước, nên tình yêu đến với cả hai một cách rất tự nhiên, và một đám cưới đẹp cũng là kết quả tất yếu của tình yêu ấy. Ngày mới lấy nhau, chúng tôi sống đúng nghĩa với câu nói “một túp lều tranh, hai trái tim vàng”, vì lương hai vợ chồng mới ra trường gộp lại chỉ vỏn vẹn có 6 triệu đồng, trong khi nhà cửa lại vẫn phải đi thuê.

Cuộc sống hai vợ chồng son, tuy có khó khăn một chút về kinh tế, nhưng vẫn vô cùng vui vẻ, hanh phuc gia dinh, căn phòng trọ chỉ hơn chục mét vuông nhưng lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Tuy nhiên, kể từ khi vợ tôi sinh con đầu lòng, thì cả hai không còn có thể vô tư như trước nữa, mà những áp lực kinh tế khiến chúng tôi vô cùng đau đầu, tiền lương xoay sở kiểu gì cũng vẫn thiếu, vẫn âm. Bởi, bố mẹ có thể nhịn ăn, nhịn mặc một chút, nhưng nhìn con thiếu sữa, hụt bỉm, thực sự cả hai vợ chồng tôi thấy mệt mỏi vô cùng.

Sáu tháng nghỉ cữ của vợ trôi qua nhanh chóng, nghĩ đến chuyện đi làm lại với đồng lương nhà nước ít ỏi, vợ tôi chán nản nên bàn với chồng về việc để cô ấy bỏ việc ở nhà kinh doanh. Nhà bố mẹ đẻ của vợ cũng ở gần chỗ vợ chồng tôi, tuy chỉ ở trong ngõ, nhưng lại khá rộng rãi, gần nhiều trường, nhiều chợ, người qua lại vô cùng tấp nập. Khi chúng tôi đặt vấn đề, ông bà rất vui vẻ đồng ý cho vợ tôi mượn nguyên tầng 1, lại còn cho vay cả vốn để mở một cửa hàng quần áo trẻ em, con cái thì bế sang luôn để bà trông giúp. Ơn trời, nhờ có hàng tốt, giá rẻ do không mất tiền thuê mặt bằng, nhân viên, công thêm “duyên” bán hàng khéo léo của vợ mà cửa hàng vô cùng đông khách, công việc làm ăn thuận lợi hơn chúng tôi tưởng tượng rất nhiều. Khi vốn liếng đã kha khá, kinh nghiệm cũng nhiều lên, vợ tôi tìm thuê và mở thêm 3 cửa hàng tương tự như vậy nữa, cô ấy còn “lấn sân” sang kinh doanh thêm một quán cơm văn phòng – cafe làm ăn vô cùng phát đạt.

Chỉ sau 3 năm, nhờ tài làm ăn của vợ, chúng tôi đã dọn khỏi căn phòng trọ chật hẹp, thay vào đó là căn chung cư hiện đại, rộng rãi có giá trị cả mấy tỉ đồng. Hôm dọn về nhà mới, vợ chồng tôi làm cơm mời họ hàng, bạn bè đến chung vui, ai ai cũng hết lời khen ngợi vợ tôi giỏi giang, tháo vát, khen tôi sướng vì là đàn ông mà kinh tế gia đình chẳng phải suy nghĩ gì, tất cả đều đã có vợ lo toan. Lúc ngang qua phòng bếp, tôi còn nghe được người bác họ vừa bảo vợ chồng tôi thành đạt, giàu có sớm, thì mẹ vợ tôi nói luôn một cách đầy tự hào: “Tất cả là một tay con Linh (vợ tôi) nó làm ra đấy, chứ thằng chồng lương ba cọc ba đồng, sắm cái lều còn chẳng đủ, chứ mơ gì mua nhà với cửa”, khiến tôi khựng lại một lúc lâu vì cảm thấy tự ái vô cùng.

Có tiền, nên tôi cũng thường xuyên được vợ cho “lên đời” điện thoai, xe máy liên tục. Quần áo tôi mặc, giầy dép cho tôi đi, cô ấy cũng sắm toàn là hàng hiệu đắt tiền. Đồng nghiệp của tôi mỗi khi thấy tôi có đồ mới, lại ồ lên xuýt xoa, tỏ vẻ ghen tị, rồi kiểu gì cũng hỏi: “Sướng nhé, lại vợ mua cho chứ gì”, khiến nhiều khi tôi cứ có cảm giác, họ khen thì ít, mà “kháy” tôi bất tài, vô dụng thì nhiều.

Vì vợ bận rộn, tôi lại làm hành chính, 5 giờ chiều đã tan sở nên tất nhiên, chuyện chợ búa, cơm nước, đưa đón con cái… tất cả được giao lại cho tôi. Nhiều hôm vừa trông con, vừa đeo tạp dề nấu cơm, tôi mở cửa đón vợ về trong khi đầu bóc bù xù, quần áo lôi thôi, ngước lên nhìn vợ thì lộng lẫy trong bộ váy ôm sát, sexy, guốc cao hơn 10cm, gương mặt trang điểm kĩ càng. Khoảnh khắc ấy khiến tôi không khỏi chạnh lòng, vì thấy vợ mình ra dáng “bà chủ” lắm, còn mình, trông chẳng khác gì… ô sin chính hiệu. Dù tình cảm của chuyen vo chong vẫn rất tốt, cô ấy cũng chưa bao giờ tỏ ra “thái độ”, chưa một lần nào có lời nói, hành động coi thường gì chồng, nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy tam su buon vì phải “lép vế” vợ trong mọi chuyện, từ mua thêm cái này, sắm thêm cái kia, cho con cái học hành ở chỗ nào, đến “đối nội đối ngoại” với hai bên gia đình ra sao… bởi cô ấy mới là người làm ra, người nắm kinh tế trong nhà.

Thực sự là, nhiều lần nghĩ đến thu nhập bèo bọt, tôi chỉ muốn… bỏ việc cho xong, vì vợ tôi vẫn bảo: “Anh đi làm cả tháng chẳng bằng em làm một ngày, chán thì ở nhà cho khỏe”. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đàn ông sức dài vai rộng, công việc lương cao hơn thì chưa xin được, chả lẽ lại ở nhà để vợ nuôi, để ăn bám vợ? Bạn bè tôi, nhiều người cũng rủ kinh doanh cái này, cái kia, rủ mở nhà hàng này, quán ăn nọ… nhưng thú thực, tôi cảm thấy tính cách, khả năng của mình không phù hợp để buôn bán cho lắm. Hơn nữa, vợ tôi cũng nhất quyết không đồng ý, lý do là: “Một mình em bận rộn, kiếm tiền như bây giờ là đủ rồi, nếu anh cũng lại lăn lộn làm ăn, thì lấy ai để chăm lo cho nhà cửa, con cái?”

Biết là vợ nói cũng có lý, nhưng nếu cứ chấp nhận mãi là “hậu phương” cho vợ như bây giờ, tôi cũng chẳng biết đây liệu có phải là lựa chọn đúng đắn dành cho mình hay không nữa?

Hà Vy
(Theo Congluan)
Continue Reading→

0 nhận xét:

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Chỉ vì chót ngoai tinh mà vợ tôi trả thù tôi bằng mọi cách, khiến cuộc sống của tôi như dưới địa ngục. Dù cho tối có hối lỗi thế nào đi nữa, vợ tôi vẫn không tha thứ cho tôi, tìm mọi cách đuổi tôi, để tôi bị trục xuất về nước.
Tôi đọc bài tam su “Vợ chủ quan, chồng rơi vào tay cô khác”, lại nhớ đến hoàn cảnh mình nhưng vợ tôi không yên lặng xử lý như chị vợ anh bác sĩ đó. Tôi năm nay 32 tuổi, em ít hơn tôi bốn tuổi. Tôi thấy em lần đầu khi em ngồi đối diện mình trong quán cà phê. Em ăn mặc khá sexy, nhìn rất lạnh lùng nếu không cười. Phải nói, em nổi bật nhất trong quán cà phê, từ ăn mặc cho tới cách trang điểm. Chắc vì lý do đó nên ba tuần sau khi gặp em tôi mới đủ dũng cảm bắt chuyện. Em khá cởi mở và phóng khoáng, lại rất sòng phẳng trong tiền bạc. Mỗi khi tôi hẹn em đi chơi, đều ai ăn người đó trả. Em nói không muốn phụ thuộc hay nợ nần ai. Tôi cũng rất yêu tính cách đó của em.
Sau bốn tháng tìm hiểu, em nhận lời yêu tôi, tìm hiểu rồi tôi biết em được công ty cử về Việt Nam công tác. Em là con út và cũng là con gái duy nhất trong gia đình ba anh em, vì thế nên được ba mẹ, hai anh lớn hết mực yêu chiều, đôi khi cách cư xử khá trẻ con và có phần bướng bỉnh, hiếu thắng. Yêu nhau nên cũng có đôi khi cãi nhau nhưng chúng tôi chưa bao giờ nói lời chia tay. Chúng tôi có một tình yêu đẹp, buồn vui đủ cả, chia sẻ với nhaunhững câu nói hay về cuộc sốnggia đình, bạn bè. Tôi đưa em về ra mắt gia đình, mọi người rất mến em và muốn chúng tôi tiến tới hôn nhân.
Sau khi hết hạn công tác, dù rất muốn bên tôi nhưng em thích về nước vì không hợp khí hậu Việt Nam, cộng thêm công ty chỉ cho phép xin nghỉ phép một tháng. Em ngỏ lời muốn tôi sang bên đó và sau bao lần suy nghĩ, tôi quyết định cùng đi với em dù bị gia đình ngăn cản. Gần sáu tháng phải yêu xa, cuối cùng chúng tôi cũng được đoàn tụ. Tôi cứ nghĩ sang bên đó sẽ có cuộc sống hạnh phúc, được gần em hơn, ai ngờ cuộc sống vợ chồng bắt đầu sứt mẻ sau gần một năm sống chung. Tôi muốn em sinh con, em không muốn, bảo chưa sẵn sàng. Ngày ngày em chỉ biết làm, không quan tâm tới tôi. Bữa cơm do em nấu tôi đếm được trên đầu ngón tay. Chán nản, tôi thường ra ngoài cà phê, dạo công viên.

Rồi tôi tình cờ quen một người phụ nữ tên Huệ khi đang ngồi một mình trong công viên, cô không xinh đẹp như vợ nhưng rất đậm đà. Vui khi gặp được đồng hương, trò chuyện hồi lâu rồi chúng tôi đồng ý trao đổi số. Lúc đầu chỉ là giao tiếp bạn bè vì cô ấy cũng có chồng nên tôi cũng biết giữ khoảng cách và không bao giờ nghĩ sẽ có tình cảm với Huệ, vì tôi rất yêu vợ. Chúng tôi chỉ đơn thuần là những người bạn, chia sẻ cho nhau những nỗi buồn trong lòng, an ủi lẫn nhau. Huệ là một người phụ nữ thuần Việt, không tây hóa, cuộc sống gia đình cũng không mấy hòa hợp, hay lục đục chuyện tài chính.
Nói chuyện qua lại lâu ngày, chúng tôi nảy sinh tình cảm với nhau từ khi nào không biết. Phải chăng sự lạnh cảm của vợ đã làm tôi vấp phải sai lầm không đáng có? Tôi và Huệ cũng lặng lẽ bên nhau như vậy, tôi cũng tính sẽ nói cho vợ biết vào thời gian hợp lý nhưng chưa kịp nói thì vợ đã biết. Tôi nhận lỗi, giải thích và xin tha thứ nhưng vợ không những không tha thứ mà còn làm ầm lên, làm tôi không còn mặt mũi nào. Mỗi khi ra ngoài, nhìn người Việt tụ tập nói chuyện hay nhìn về phía mình, tôi đều thấy ghê sợ.
Trừng phạt tôi như vậy vợ vẫn chưa nguôi, còn không cho tôi cơ hội gặp Huệ nói lời xin lỗi. Vợ tìm mọi cách đuổi tôi về nước, cuối cùng tôi cũng bị trục xuất. Tôi cảm thấy có lỗi với vợ vì đã không làm trọn nghĩa vụ của mình, làm một người chồng tốt. Còn Huệ vì tôi mang liên lụy, bị người đời dèm pha. Gần một tháng tôi về nước, giờ cuộc sống như địa ngục, tôi nhớ người con gái ấy da diết, không biết Huệ sống ra sao, có bị chồng hành hạ không? Giờ đây tôi đang cố sống cho mình, đứng dậy làm lại từ đầu, mong định mệnh sẽ cho tôi gặp lại Huệ.
Với tôi bây giờ cuộc sống thật nhàm chán, bạn bè rủ đi nhậu tôi cũng chẳng mấy hứng thú, chỉ muốn một mình, khi thì lướt mạng, mong qua bạn bè may mắn tìm được Huệ. Phải chăng kiếp trước tôi đã làm điều sai trái nên giờ cuộc sống không cho phép tôi được hạnh phúc? Tôi nghe qua một người quen trên Facebook là vợ đã có tình mới, người này được gia đình đồng ý. Anh ta cao to, đẹp trai hơn tôi, chức phận cao, lại là người bản địa, tôi hoàn toàn không sánh bằng. Tôi không biết sẽ chịu được cuộc sống địa ngục của mình đến bao giờ nữa.

Cuộc sống như địa ngục vì chót phản bội vợ

Unknown   at  03:21  No comments

Chỉ vì chót ngoai tinh mà vợ tôi trả thù tôi bằng mọi cách, khiến cuộc sống của tôi như dưới địa ngục. Dù cho tối có hối lỗi thế nào đi nữa, vợ tôi vẫn không tha thứ cho tôi, tìm mọi cách đuổi tôi, để tôi bị trục xuất về nước.
Tôi đọc bài tam su “Vợ chủ quan, chồng rơi vào tay cô khác”, lại nhớ đến hoàn cảnh mình nhưng vợ tôi không yên lặng xử lý như chị vợ anh bác sĩ đó. Tôi năm nay 32 tuổi, em ít hơn tôi bốn tuổi. Tôi thấy em lần đầu khi em ngồi đối diện mình trong quán cà phê. Em ăn mặc khá sexy, nhìn rất lạnh lùng nếu không cười. Phải nói, em nổi bật nhất trong quán cà phê, từ ăn mặc cho tới cách trang điểm. Chắc vì lý do đó nên ba tuần sau khi gặp em tôi mới đủ dũng cảm bắt chuyện. Em khá cởi mở và phóng khoáng, lại rất sòng phẳng trong tiền bạc. Mỗi khi tôi hẹn em đi chơi, đều ai ăn người đó trả. Em nói không muốn phụ thuộc hay nợ nần ai. Tôi cũng rất yêu tính cách đó của em.
Sau bốn tháng tìm hiểu, em nhận lời yêu tôi, tìm hiểu rồi tôi biết em được công ty cử về Việt Nam công tác. Em là con út và cũng là con gái duy nhất trong gia đình ba anh em, vì thế nên được ba mẹ, hai anh lớn hết mực yêu chiều, đôi khi cách cư xử khá trẻ con và có phần bướng bỉnh, hiếu thắng. Yêu nhau nên cũng có đôi khi cãi nhau nhưng chúng tôi chưa bao giờ nói lời chia tay. Chúng tôi có một tình yêu đẹp, buồn vui đủ cả, chia sẻ với nhaunhững câu nói hay về cuộc sốnggia đình, bạn bè. Tôi đưa em về ra mắt gia đình, mọi người rất mến em và muốn chúng tôi tiến tới hôn nhân.
Sau khi hết hạn công tác, dù rất muốn bên tôi nhưng em thích về nước vì không hợp khí hậu Việt Nam, cộng thêm công ty chỉ cho phép xin nghỉ phép một tháng. Em ngỏ lời muốn tôi sang bên đó và sau bao lần suy nghĩ, tôi quyết định cùng đi với em dù bị gia đình ngăn cản. Gần sáu tháng phải yêu xa, cuối cùng chúng tôi cũng được đoàn tụ. Tôi cứ nghĩ sang bên đó sẽ có cuộc sống hạnh phúc, được gần em hơn, ai ngờ cuộc sống vợ chồng bắt đầu sứt mẻ sau gần một năm sống chung. Tôi muốn em sinh con, em không muốn, bảo chưa sẵn sàng. Ngày ngày em chỉ biết làm, không quan tâm tới tôi. Bữa cơm do em nấu tôi đếm được trên đầu ngón tay. Chán nản, tôi thường ra ngoài cà phê, dạo công viên.

Rồi tôi tình cờ quen một người phụ nữ tên Huệ khi đang ngồi một mình trong công viên, cô không xinh đẹp như vợ nhưng rất đậm đà. Vui khi gặp được đồng hương, trò chuyện hồi lâu rồi chúng tôi đồng ý trao đổi số. Lúc đầu chỉ là giao tiếp bạn bè vì cô ấy cũng có chồng nên tôi cũng biết giữ khoảng cách và không bao giờ nghĩ sẽ có tình cảm với Huệ, vì tôi rất yêu vợ. Chúng tôi chỉ đơn thuần là những người bạn, chia sẻ cho nhau những nỗi buồn trong lòng, an ủi lẫn nhau. Huệ là một người phụ nữ thuần Việt, không tây hóa, cuộc sống gia đình cũng không mấy hòa hợp, hay lục đục chuyện tài chính.
Nói chuyện qua lại lâu ngày, chúng tôi nảy sinh tình cảm với nhau từ khi nào không biết. Phải chăng sự lạnh cảm của vợ đã làm tôi vấp phải sai lầm không đáng có? Tôi và Huệ cũng lặng lẽ bên nhau như vậy, tôi cũng tính sẽ nói cho vợ biết vào thời gian hợp lý nhưng chưa kịp nói thì vợ đã biết. Tôi nhận lỗi, giải thích và xin tha thứ nhưng vợ không những không tha thứ mà còn làm ầm lên, làm tôi không còn mặt mũi nào. Mỗi khi ra ngoài, nhìn người Việt tụ tập nói chuyện hay nhìn về phía mình, tôi đều thấy ghê sợ.
Trừng phạt tôi như vậy vợ vẫn chưa nguôi, còn không cho tôi cơ hội gặp Huệ nói lời xin lỗi. Vợ tìm mọi cách đuổi tôi về nước, cuối cùng tôi cũng bị trục xuất. Tôi cảm thấy có lỗi với vợ vì đã không làm trọn nghĩa vụ của mình, làm một người chồng tốt. Còn Huệ vì tôi mang liên lụy, bị người đời dèm pha. Gần một tháng tôi về nước, giờ cuộc sống như địa ngục, tôi nhớ người con gái ấy da diết, không biết Huệ sống ra sao, có bị chồng hành hạ không? Giờ đây tôi đang cố sống cho mình, đứng dậy làm lại từ đầu, mong định mệnh sẽ cho tôi gặp lại Huệ.
Với tôi bây giờ cuộc sống thật nhàm chán, bạn bè rủ đi nhậu tôi cũng chẳng mấy hứng thú, chỉ muốn một mình, khi thì lướt mạng, mong qua bạn bè may mắn tìm được Huệ. Phải chăng kiếp trước tôi đã làm điều sai trái nên giờ cuộc sống không cho phép tôi được hạnh phúc? Tôi nghe qua một người quen trên Facebook là vợ đã có tình mới, người này được gia đình đồng ý. Anh ta cao to, đẹp trai hơn tôi, chức phận cao, lại là người bản địa, tôi hoàn toàn không sánh bằng. Tôi không biết sẽ chịu được cuộc sống địa ngục của mình đến bao giờ nữa.
Continue Reading→

0 nhận xét:

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

Đành liều mình giao chồng cho thư ký “giữ hộ”. Tùng là một người danong tham lam khi yêu vợ hết mực, nhưng cũng không muốn từ bỏ cô thư ký chiều chuộng mình hết mực.

Nói đến chuyện ngoại tình công sở, có lẽ cái thú nhất, khác biệt nhất với tất cả các thể loại ngoại tình khác là mật độ xuất hiện dày đặc các cao thủ.
Là bởi, giới công sở có tri thức, có trình độ cao nên có thể dùng “chiêu cao” để cưa cẩm đối tượng, dùng “mánh mung” để bịt vợ giấu chồng và cả dùng “sách lược” để cho hả đòn ghen…
Chuyện cặp đôi Tùng – Vân cơ quan tôi là vậy.


Bồ của chồng: Đánh thẳng đồn địch

Vân làm ở cơ quan tôi khá lâu rồi nhưng vẫn chưa kết hôn. Nàng đã từng là mẫu phụ nữ đoan trang điển hình mà trong các cuộc “điều tra”, 9/10 anh thừa nhận muốn vợ mình được như thế. Ăn mặc kín đáo, nói năng hiền thục, chẳng bao giờ liếc mắt đong đưa… nói chung nàng tuyệt vời!
Bởi thế, khi Tùng về làm giám đốc, triệu Vân lên làm thư ký, chẳng có một ai lời ra tiếng vào. 8 tiếng làm việc ở công ty, Vân lúc nào cũng ngồi đàng hoàng ở bàn, thi thoảng Tùng gọi mới lật đật chạy vào ký cái này, đưa cái nọ.
Mỗi lần phải cùng Tùng ra ngoài làm việc, Vân cũng toàn đi xe máy riêng, xong là lại về làm việc. Nếu Tùng phải làm ngoài giờ hay đi công tác đột xuất, cũng chính Vân thông báo cho vợ Tùng.
Bởi thế Lam (vợ Tùng) khác 99% những bà vợ sếp, quý thư ký của chồng ra mặt. Lam thường rủ Vân cùng đi mua sắm cuối tuần, thường mời Vân qua nhà ăn cơm tối, chơi với bọn trẻ… Lam nhận Vân làm em gái, chia sẻ tam su với Vân nhiều điều về Tùng, hy vọng ở cơ quan Vân hỗ trợ được chồng nhiều hơn.
Cứ thế, Vân lấy hoàn toàn niềm tin của Lam… rồi lấy luôn cả ông chồng giám đốc mà Lam không ngờ tới. Chỉ khi bà chị gái một lần tình cờ gặp Vân ở nhà Lam, cảnh báo Lam “khéo lại giao trứng cho ác”, Lam mới giật mình làm “phép thử” và cay đắng khi biết Vân đã đánh thẳng vào đồn địch để cuộc chinh phục Tùng có hiệu quả mỹ mãn.


Chồng: Đẩy cao tinh thần chiến đấu, sẵn sàng phòng thủ!

Tùng, theo đánh giá khách quan của mọi người xứng đáng được chấm 9/10 điểm. Đẹp trai, con nhà cơ bản, giỏi giang, khéo nắm bắt tâm lý người đối diện… nên khi Tùng về chỗ tôi đảm nhận chức vụ giám đốc thì ối cô mơ được làm người tình của anh!
Nhưng Tùng yêu vợ, luôn mang vợ đi cùng mọi cuộc gặp mặt liên hoan hay du lịch ở cơ quan. Khi mọi người khề khà kể chuyện trong giờ nghỉ về chồng, về vợ, Tùng cũng hào hứng kể chuyện vợ mình.
Ở cơ quan, chúng tôi chỉ biết Tùng luôn hài lòng về mọi việc Vân làm. Người ta bảo, thư ký như cái bóng của sếp, phải hiểu sếp, nhưng hiểu từ món ăn ưa thích đến loại thuốc quen dùng… như Vân thì quả cũng ít.
Chuyện thật của họ, nội tình thế nào có lẽ chỉ họ rõ. Nhưng bây giờ khắp công ty tôi, những câu chuyện ly kỳ về mối quan hệ này được nhắc hoài.
Mọi người kháo nhau, Vân quyết cướp Tùng về làm ông xã chứ không phải là người tình nên được sự “hỗ trợ vô tư” của Lam, Vân ghi lòng tạc dạ mọi thói quen, sở thích của Tùng. Hình như chỉ nửa năm sau khi Tùng về, họ đã chính thức qua lại với nhau.
Tùng chắc không định bỏ vợ nên dù đẩy cao cuộc tình với Vân, anh vẫn luôn sẵn sàng “phòng thủ” với Lam. Anh với Vân nhắn tin, điện thoại cho nhau cả ngày, nhưng người ngoài nghe chỉ thấy toàn chuyện công việc. Thậm chí, nhiều người còn xì xầm, họ trao đổi với nhau cả cảm giác khi “mây mưa” mà Lam vẫn cứ hồn nhiên cười xòa. Những từ ngữ nhạy cảm nhất được mã hóa kiểu như: cuộc hẹn thì gọi là hợp đồng, thỏa mãn thì bảo ăn no, cuộc yêu gọi là bữa cơm trưa…
Tùng còn có sẵn vài cuộc thu âm phòng họp lưu trong một chiếc điện thoại thứ hai để lúc Lam gọi điện anh sẽ bật loa lên, nói nhanh “đang họp, lát anh gọi lại”, chẳng bao giờ phải tắt điện thoại tránh vợ như các ông chồng khác.
Tùng còn có một chiêu cao thủ khác, mỗi bộ quần áo của anh, thậm chí cả quần sịp đều có 2-3 chiếc giống y nhau. Bao giờ “hành sự” xong, anh cũng trở về công ty, trở về nhà trong bộ quần áo mới mà vẫn nguyên vẹn mùi hương, nếp gấp.


Vợ: “Kẻ cắp” phải gặp tay “bà già”

Lam là người phụ nữ sắc sảo và thông minh. Chỉ vì Lam quá tin chồng, quá chủ quan vào mình nên mới đẩy chồng đến tay người đàn bà khác.
Trong toan tính của Lam, việc gần gũi với cô thư ký nhằm mục đích để cô ta thấy gia đình chị hạnh phúc ra sao, chị hiểu chồng thế nào, đừng dại mà xen vào… Ai dè, Lam cay đắng khi mình vô tình vẽ đường cho Vân “cưa” chồng.
Sau hôm nhận được lời cảnh báo của chị gái, Lam bắt đầu để ý mọi thứ hơn. Một lần, Vân gọi điện báo 7h tối Tùng có cuộc hẹn đối tác, không về nhà ăn cơm, Lam vui vẻ ghi nhận. 7h30, Lam nhắn tin cho Tùng “con ngã cầu thang, xong việc anh về gấp”. Lam biết, con cái là thứ quan trọng nhất với chồng.
Đúng 30 phút sau, Tùng có mặt ở nhà, hốt hoảng, đầu bù tóc rối và Lam bàng hoàng nhận ra chiếc áo anh đang mặc cài lệch một khuy, sự xộc xệch không bao giờ có của Tùng.
Trước kia, mỗi lần đi mua đồ cho chồng, Tùng hay dặn vợ mua luôn mấy chiếc giống nhau khi anh đã ưng mẫu nào, anh bảo để bớt 1 cái ở cơ quan, thi thoảng công tác đột xuất hay nhỡ mưa gió, dây bẩn thì dùng. Bây giờ, niềm tin không còn, Lam lần lại những việc không bình thường của chồng và lên “kế hoạch”.
Lam bảo chồng mang hết đồ ở cơ quan về để thu xếp lại, bỏ bớt những cái cũ, mua thêm đồ mới. Lam lật mặt trong từng chiếc quần tây, quần sịp thêu bằng thứ chỉ cùng màu theo số… Hôm sau, Lam lại xếp gọn gàng đồ làm hai, một vali cho Tùng mang đến cơ quan, một treo vào tủ ở nhà. Bằng cách ấy, Lam biết rằng một tuần, ít nhất có 3 ngày Tùng đã đi đâu, làm gì đó để khi về nhà phải thay từ chiếc quần sịp trở đi.
Lam hiểu Tùng đã hai lòng nhưng chị chưa thể nói với anh rằng như thế là ngoai tinh. Tùng sẽ mắng lại Lam ngay: Đi nhậu nhẹt, karaoke với khách thì phải xộc xệch chứ; Ở cơ quan cả ngày khó chịu muốn tắm cái thì sao… toàn những lý do chính đáng.
Lam vẫn yêu chồng, muốn giữ chồng. Nếu chị thuê thám tử thì lòng tự trọng, anh sẽ không bao giờ quay về nữa. Nếu chị đến công ty hay theo dõi bắt quả tang thì quá hạ mình. Chị quyết phải chọn một phương án nhẹ nhàng hơn, để họ phải tự rời xa nhau mà quay về đúng chỗ của mình.
Chị âm thầm đổi tên mình và Vân cho nhau trong điện thoại của chồng.
Sáng hôm sau khi anh vừa đi khỏi, chị lấy máy nhắn tin: “Anh đi làm chưa?”. Có lẽ chủ quan vì không ở nhà, lại thấy tên Vân, anh nhắn lại: “Đang đi nè. Nhớ quá! Đường đang tắc nữa chứ, anh chỉ muốn xuống chạy bộ cho nhanh để hun một cái, xxx”
Lam không nhắn lại, với chị thế là quá đủ, còn cần gì những lời ỡm ờ, còn cần gì phải bắt tận tay day tận mặt. Chị biết vài phút nữa đến cơ quan, anh sẽ biết rằng người anh vừa kêu thương kêu nhớ không phải là Vân của anh…
Vân được ký quyết định nghỉ việc ngay trong ngày. Vân có lẽ sock với “kết quả” của mình.
Dân tình được phen cúi người nể phục cả Tùng và Vân, họ qua mặt được cả cơ quan, gia đình bao nhiêu lâu. Các bà “sồn sồn” thì lại càng phục Lam, thấy cô vẫn ngọt ngào mùi mẫn với chồng như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thế mà “ra tay” một cái sạch bong tình địch và chắc từ giờ Tùng cạch đến già cái món ngoại tình.
Unknown   at  00:35  No comments

Đành liều mình giao chồng cho thư ký “giữ hộ”. Tùng là một người danong tham lam khi yêu vợ hết mực, nhưng cũng không muốn từ bỏ cô thư ký chiều chuộng mình hết mực.

Nói đến chuyện ngoại tình công sở, có lẽ cái thú nhất, khác biệt nhất với tất cả các thể loại ngoại tình khác là mật độ xuất hiện dày đặc các cao thủ.
Là bởi, giới công sở có tri thức, có trình độ cao nên có thể dùng “chiêu cao” để cưa cẩm đối tượng, dùng “mánh mung” để bịt vợ giấu chồng và cả dùng “sách lược” để cho hả đòn ghen…
Chuyện cặp đôi Tùng – Vân cơ quan tôi là vậy.


Bồ của chồng: Đánh thẳng đồn địch

Vân làm ở cơ quan tôi khá lâu rồi nhưng vẫn chưa kết hôn. Nàng đã từng là mẫu phụ nữ đoan trang điển hình mà trong các cuộc “điều tra”, 9/10 anh thừa nhận muốn vợ mình được như thế. Ăn mặc kín đáo, nói năng hiền thục, chẳng bao giờ liếc mắt đong đưa… nói chung nàng tuyệt vời!
Bởi thế, khi Tùng về làm giám đốc, triệu Vân lên làm thư ký, chẳng có một ai lời ra tiếng vào. 8 tiếng làm việc ở công ty, Vân lúc nào cũng ngồi đàng hoàng ở bàn, thi thoảng Tùng gọi mới lật đật chạy vào ký cái này, đưa cái nọ.
Mỗi lần phải cùng Tùng ra ngoài làm việc, Vân cũng toàn đi xe máy riêng, xong là lại về làm việc. Nếu Tùng phải làm ngoài giờ hay đi công tác đột xuất, cũng chính Vân thông báo cho vợ Tùng.
Bởi thế Lam (vợ Tùng) khác 99% những bà vợ sếp, quý thư ký của chồng ra mặt. Lam thường rủ Vân cùng đi mua sắm cuối tuần, thường mời Vân qua nhà ăn cơm tối, chơi với bọn trẻ… Lam nhận Vân làm em gái, chia sẻ tam su với Vân nhiều điều về Tùng, hy vọng ở cơ quan Vân hỗ trợ được chồng nhiều hơn.
Cứ thế, Vân lấy hoàn toàn niềm tin của Lam… rồi lấy luôn cả ông chồng giám đốc mà Lam không ngờ tới. Chỉ khi bà chị gái một lần tình cờ gặp Vân ở nhà Lam, cảnh báo Lam “khéo lại giao trứng cho ác”, Lam mới giật mình làm “phép thử” và cay đắng khi biết Vân đã đánh thẳng vào đồn địch để cuộc chinh phục Tùng có hiệu quả mỹ mãn.


Chồng: Đẩy cao tinh thần chiến đấu, sẵn sàng phòng thủ!

Tùng, theo đánh giá khách quan của mọi người xứng đáng được chấm 9/10 điểm. Đẹp trai, con nhà cơ bản, giỏi giang, khéo nắm bắt tâm lý người đối diện… nên khi Tùng về chỗ tôi đảm nhận chức vụ giám đốc thì ối cô mơ được làm người tình của anh!
Nhưng Tùng yêu vợ, luôn mang vợ đi cùng mọi cuộc gặp mặt liên hoan hay du lịch ở cơ quan. Khi mọi người khề khà kể chuyện trong giờ nghỉ về chồng, về vợ, Tùng cũng hào hứng kể chuyện vợ mình.
Ở cơ quan, chúng tôi chỉ biết Tùng luôn hài lòng về mọi việc Vân làm. Người ta bảo, thư ký như cái bóng của sếp, phải hiểu sếp, nhưng hiểu từ món ăn ưa thích đến loại thuốc quen dùng… như Vân thì quả cũng ít.
Chuyện thật của họ, nội tình thế nào có lẽ chỉ họ rõ. Nhưng bây giờ khắp công ty tôi, những câu chuyện ly kỳ về mối quan hệ này được nhắc hoài.
Mọi người kháo nhau, Vân quyết cướp Tùng về làm ông xã chứ không phải là người tình nên được sự “hỗ trợ vô tư” của Lam, Vân ghi lòng tạc dạ mọi thói quen, sở thích của Tùng. Hình như chỉ nửa năm sau khi Tùng về, họ đã chính thức qua lại với nhau.
Tùng chắc không định bỏ vợ nên dù đẩy cao cuộc tình với Vân, anh vẫn luôn sẵn sàng “phòng thủ” với Lam. Anh với Vân nhắn tin, điện thoại cho nhau cả ngày, nhưng người ngoài nghe chỉ thấy toàn chuyện công việc. Thậm chí, nhiều người còn xì xầm, họ trao đổi với nhau cả cảm giác khi “mây mưa” mà Lam vẫn cứ hồn nhiên cười xòa. Những từ ngữ nhạy cảm nhất được mã hóa kiểu như: cuộc hẹn thì gọi là hợp đồng, thỏa mãn thì bảo ăn no, cuộc yêu gọi là bữa cơm trưa…
Tùng còn có sẵn vài cuộc thu âm phòng họp lưu trong một chiếc điện thoại thứ hai để lúc Lam gọi điện anh sẽ bật loa lên, nói nhanh “đang họp, lát anh gọi lại”, chẳng bao giờ phải tắt điện thoại tránh vợ như các ông chồng khác.
Tùng còn có một chiêu cao thủ khác, mỗi bộ quần áo của anh, thậm chí cả quần sịp đều có 2-3 chiếc giống y nhau. Bao giờ “hành sự” xong, anh cũng trở về công ty, trở về nhà trong bộ quần áo mới mà vẫn nguyên vẹn mùi hương, nếp gấp.


Vợ: “Kẻ cắp” phải gặp tay “bà già”

Lam là người phụ nữ sắc sảo và thông minh. Chỉ vì Lam quá tin chồng, quá chủ quan vào mình nên mới đẩy chồng đến tay người đàn bà khác.
Trong toan tính của Lam, việc gần gũi với cô thư ký nhằm mục đích để cô ta thấy gia đình chị hạnh phúc ra sao, chị hiểu chồng thế nào, đừng dại mà xen vào… Ai dè, Lam cay đắng khi mình vô tình vẽ đường cho Vân “cưa” chồng.
Sau hôm nhận được lời cảnh báo của chị gái, Lam bắt đầu để ý mọi thứ hơn. Một lần, Vân gọi điện báo 7h tối Tùng có cuộc hẹn đối tác, không về nhà ăn cơm, Lam vui vẻ ghi nhận. 7h30, Lam nhắn tin cho Tùng “con ngã cầu thang, xong việc anh về gấp”. Lam biết, con cái là thứ quan trọng nhất với chồng.
Đúng 30 phút sau, Tùng có mặt ở nhà, hốt hoảng, đầu bù tóc rối và Lam bàng hoàng nhận ra chiếc áo anh đang mặc cài lệch một khuy, sự xộc xệch không bao giờ có của Tùng.
Trước kia, mỗi lần đi mua đồ cho chồng, Tùng hay dặn vợ mua luôn mấy chiếc giống nhau khi anh đã ưng mẫu nào, anh bảo để bớt 1 cái ở cơ quan, thi thoảng công tác đột xuất hay nhỡ mưa gió, dây bẩn thì dùng. Bây giờ, niềm tin không còn, Lam lần lại những việc không bình thường của chồng và lên “kế hoạch”.
Lam bảo chồng mang hết đồ ở cơ quan về để thu xếp lại, bỏ bớt những cái cũ, mua thêm đồ mới. Lam lật mặt trong từng chiếc quần tây, quần sịp thêu bằng thứ chỉ cùng màu theo số… Hôm sau, Lam lại xếp gọn gàng đồ làm hai, một vali cho Tùng mang đến cơ quan, một treo vào tủ ở nhà. Bằng cách ấy, Lam biết rằng một tuần, ít nhất có 3 ngày Tùng đã đi đâu, làm gì đó để khi về nhà phải thay từ chiếc quần sịp trở đi.
Lam hiểu Tùng đã hai lòng nhưng chị chưa thể nói với anh rằng như thế là ngoai tinh. Tùng sẽ mắng lại Lam ngay: Đi nhậu nhẹt, karaoke với khách thì phải xộc xệch chứ; Ở cơ quan cả ngày khó chịu muốn tắm cái thì sao… toàn những lý do chính đáng.
Lam vẫn yêu chồng, muốn giữ chồng. Nếu chị thuê thám tử thì lòng tự trọng, anh sẽ không bao giờ quay về nữa. Nếu chị đến công ty hay theo dõi bắt quả tang thì quá hạ mình. Chị quyết phải chọn một phương án nhẹ nhàng hơn, để họ phải tự rời xa nhau mà quay về đúng chỗ của mình.
Chị âm thầm đổi tên mình và Vân cho nhau trong điện thoại của chồng.
Sáng hôm sau khi anh vừa đi khỏi, chị lấy máy nhắn tin: “Anh đi làm chưa?”. Có lẽ chủ quan vì không ở nhà, lại thấy tên Vân, anh nhắn lại: “Đang đi nè. Nhớ quá! Đường đang tắc nữa chứ, anh chỉ muốn xuống chạy bộ cho nhanh để hun một cái, xxx”
Lam không nhắn lại, với chị thế là quá đủ, còn cần gì những lời ỡm ờ, còn cần gì phải bắt tận tay day tận mặt. Chị biết vài phút nữa đến cơ quan, anh sẽ biết rằng người anh vừa kêu thương kêu nhớ không phải là Vân của anh…
Vân được ký quyết định nghỉ việc ngay trong ngày. Vân có lẽ sock với “kết quả” của mình.
Dân tình được phen cúi người nể phục cả Tùng và Vân, họ qua mặt được cả cơ quan, gia đình bao nhiêu lâu. Các bà “sồn sồn” thì lại càng phục Lam, thấy cô vẫn ngọt ngào mùi mẫn với chồng như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thế mà “ra tay” một cái sạch bong tình địch và chắc từ giờ Tùng cạch đến già cái món ngoại tình.
Continue Reading→

0 nhận xét:

Discussion

Võ Ngọc. Được tạo bởi Blogger.

Người đóng góp cho blog

© 2013 Góc tâm sự . WP Theme-junkie converted by Bloggertheme9
Blogger templates. Proudly Powered by Blogger.