Tâm sự

Tâm sự thầm kín

Góc tâm sự nơi chia sẻ những bí mật thầm kín

Tâm sự tình yêu giới tính

Tâm sự gia đình, Tâm sự ngoại tình
Góc tâm sự về tinh yêu, cuộc sống tháng 10 2015 « Góc tâm sự
All Stories

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2015

Ngày cưới, gia dinh anh không hề rước dâu trong khi gia đình cô 15 người lặn lội 400km đưa con gái về nhà chồng. Ngay chiều hôm cưới, anh mang số tiền được họ hàng cho đưa hết cho mẹ anh, rồi mẹ anh cầm luôn không nói với cô 1 tiếng…

Xem thêm: Những tam su gia dinh buồn

Anh, một công chức nhà nước, đi làm hơn 10 năm, tiền lương và thu nhập làm thêm anh đổ vào nhậu nhẹt, chơi bời đến nỗi 36 tuổi vẫn chưa có vợ. Cô, 27 tuổi, bị người yêu bỏ rơi, mới hoàn thành xong chương trình thạc sỹ, cũng chưa có gì trong tay.


Cô thấy thất vọng về người chồng của mình

Anh nói anh yêu cô, muốn mang lại hạnh phúc cho cô, muốn cô về làm vợ anh, gia đình ba mẹ anh chào đón cô một cách nồng nhiệt. Hai gia đình nói chuyện xong, anh nói với cô, anh gửi mẹ tiền đám cưới nhưng mẹ anh đã dùng tiền đó mua vật liệu xây nhà, giờ chưa biết tính sao, anh đi mượn tiền để làm đám hỏi. Đám cưới đến, anh cũng không có tiền, anh mượn để làm đám cưới.

Ngày cưới, gia đình anh không hề rước dâu trong khi gia đình cô 15 người lặn lội 400km đưa con gái về nhà chồng. Ngay chiều hôm cưới, anh mang số tiền được họ hàng cho đưa hết cho mẹ anh, rồi mẹ anh cầm luôn không nói với cô 1 tiếng. Đám cưới xong, họ không có 1 đồng làm vốn, tất nhiên tuần trăng mật là không bao giờ có. Tối tân hôn, anh ngủ say, còn cô lo cơm chiều cho cả nhà chồng.

Nửa đêm anh dậy đòi làm chuyện vợ chồng nhưng anh không làm được, anh bị bất lực. Sáng hôm sau anh ngủ dậy ngồi nhậu tiếp với đàn ông trong họ đến tận trưa. Sau cưới 2 tuần, anh nói mẹ nợ, anh và cô đưa thêm mẹ anh 10 triệu để mẹ trả nợ. 1 tháng sau, cơ quan đòi cô trả 10 triệu anh nợ cơ quan, 5 tháng sau mẹ anh nói cô đưa thêm 10 triệu vì mẹ anh lo xe cộ đám cưới.

6 tháng trời sống bên nhau, anh nói anh sợ cô có thai vì sắp đi công tác nước ngoài, anh không làm chồng, anh giữ gìn cho cô(?). 10 tháng sau, cô nói cô được học bổng học Tiến sĩ, anh nói muốn đi thì ly hôn rồi đi. Cô đồng ý.Anh xin lỗi và năn nỉ cô, anh nói cô là… hạng cave – mới lấy chồng mà giờ đòi bỏ chồng, cô bỏ anh để kiếm 1 người đàn ông sinh lý mạnh, anh khinh. 1 năm sau, anh nói cô tham tiền, sẵn sàng đạp đổ hạnh phúc gia đình. Anh và cô ly hôn.

Xem thêm : Lịch thi đấu bong da ngoại hạng anh 

Một năm làm vợ

Nặc danh   at  20:18  No comments

Ngày cưới, gia dinh anh không hề rước dâu trong khi gia đình cô 15 người lặn lội 400km đưa con gái về nhà chồng. Ngay chiều hôm cưới, anh mang số tiền được họ hàng cho đưa hết cho mẹ anh, rồi mẹ anh cầm luôn không nói với cô 1 tiếng…

Xem thêm: Những tam su gia dinh buồn

Anh, một công chức nhà nước, đi làm hơn 10 năm, tiền lương và thu nhập làm thêm anh đổ vào nhậu nhẹt, chơi bời đến nỗi 36 tuổi vẫn chưa có vợ. Cô, 27 tuổi, bị người yêu bỏ rơi, mới hoàn thành xong chương trình thạc sỹ, cũng chưa có gì trong tay.


Cô thấy thất vọng về người chồng của mình

Anh nói anh yêu cô, muốn mang lại hạnh phúc cho cô, muốn cô về làm vợ anh, gia đình ba mẹ anh chào đón cô một cách nồng nhiệt. Hai gia đình nói chuyện xong, anh nói với cô, anh gửi mẹ tiền đám cưới nhưng mẹ anh đã dùng tiền đó mua vật liệu xây nhà, giờ chưa biết tính sao, anh đi mượn tiền để làm đám hỏi. Đám cưới đến, anh cũng không có tiền, anh mượn để làm đám cưới.

Ngày cưới, gia đình anh không hề rước dâu trong khi gia đình cô 15 người lặn lội 400km đưa con gái về nhà chồng. Ngay chiều hôm cưới, anh mang số tiền được họ hàng cho đưa hết cho mẹ anh, rồi mẹ anh cầm luôn không nói với cô 1 tiếng. Đám cưới xong, họ không có 1 đồng làm vốn, tất nhiên tuần trăng mật là không bao giờ có. Tối tân hôn, anh ngủ say, còn cô lo cơm chiều cho cả nhà chồng.

Nửa đêm anh dậy đòi làm chuyện vợ chồng nhưng anh không làm được, anh bị bất lực. Sáng hôm sau anh ngủ dậy ngồi nhậu tiếp với đàn ông trong họ đến tận trưa. Sau cưới 2 tuần, anh nói mẹ nợ, anh và cô đưa thêm mẹ anh 10 triệu để mẹ trả nợ. 1 tháng sau, cơ quan đòi cô trả 10 triệu anh nợ cơ quan, 5 tháng sau mẹ anh nói cô đưa thêm 10 triệu vì mẹ anh lo xe cộ đám cưới.

6 tháng trời sống bên nhau, anh nói anh sợ cô có thai vì sắp đi công tác nước ngoài, anh không làm chồng, anh giữ gìn cho cô(?). 10 tháng sau, cô nói cô được học bổng học Tiến sĩ, anh nói muốn đi thì ly hôn rồi đi. Cô đồng ý.Anh xin lỗi và năn nỉ cô, anh nói cô là… hạng cave – mới lấy chồng mà giờ đòi bỏ chồng, cô bỏ anh để kiếm 1 người đàn ông sinh lý mạnh, anh khinh. 1 năm sau, anh nói cô tham tiền, sẵn sàng đạp đổ hạnh phúc gia đình. Anh và cô ly hôn.

Xem thêm : Lịch thi đấu bong da ngoại hạng anh 
Continue Reading→

0 nhận xét:

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Biết bao nhiêu lần định chia tay vì cảm thấy tội lỗi với gia dinh, có lỗi với vợ người ta, nhưng người đó không chịu và chính bản thân tôi thấy việc rời xa cũng khó quá. Cho đến hôm nay, gần một tháng không gặp nhau, người đó nhắn tin và gọi điện rất nhiều nhưng tôi không trả lời. Tôi muốn dừng lại trước khi quá muộn dù vẫn rất nhớ.

Tôi năm nay 30 tuổi, có chồng và một con trai 8 tuổi. Cuộc sống của tôi vốn rất hạnh phúc trong 2 năm đầu, sau có những mâu thuẫn với mẹ chồng và em chồng nên tôi thường xuyên than phiền với anh. Chồng tôi rất thương và sợ mẹ nên tôi luôn phải sống trong chịu đựng. Anh chỉ khuyên tôi nên cố gắng sống chứ không có cách nào giúp tôi thoát khỏi những rắc rối đó.

>>Xem thêm:Những tam su gia dinh thầm kín

Đời sống tình dục của tôi cũng không được mãn nguyện. Anh chỉ một mình hưởng hạnh phúc ấy, không cần biết cảm xúc của tôi ra sao. Có khi tôi chuẩn bị cho một buổi tối rất lãng mạn và hạnh phúc, anh lại từ chối với lý do mệt. Tôi phát hiện anh có người khác sau một lần đọc được tin nhắn từ điện thoại của anh.

Điều tra ngầm tôi biết anh và cô ấy đã đi quá giới hạn cho phép. Tôi rất đau khổ, hận anh, nghĩ sẽ trả thù anh vì tôi rất trẻ, xinh đẹp nên cũng có rất nhiều người đàn ông thích. Tôi chẳng bao giờ để ý đến họ vì chỉ yêu chồng. Nghĩ là thế nhưng thấy anh hối hận và chăm sóc mẹ con tôi nên lại quên ngay ý định đó. Sự việc diễn ra cách đây 4 năm, tôi đã quên đi quá khứ, tưởng chừng như thế là xong, ai ngờ số phận lại không buông tha tôi.

Chúng tôi lao vào nhau như điên dại, người đó cho tôi cảm giác hạnh phúc mà tôi chưa hề có được ở chồng.

Trong một chuyến tập huấn 10 ngày, tôi ngồi cùng một người kém 3 tuổi. Chúng tôi chỉ nói chuyện xã giao, càng nói chuyện tôi và người đó càng thấy hợp về thói quen như: cùng đeo đồng hồ tay phải, cùng đọc báo từ cuối lên, cùng mặc quần áo của một hãng nổi tiếng. Khi nói chuyện người đó hay nhìn tôi rất lâu và cười, nụ cười làm tôi thấy vui.

Người đó gọi tôi bằng chị, sau đợt tập huấn trở về, chúng tôi vẫn nhắn tin hỏi han nhau, tôi thấy nhớ người đó vô cùng. Bất ngờ là người đó cũng nói rất nhớ tôi, nhớ nụ cười ánh mắt của tôi. Cứ thế chúng tôi lao vào nhau như điên dại, người đó cho tôi cảm giác hạnh phúc mà tôi chưa hề có được ở chồng, từ sự quan tâm dù là nhỏ nhất, chưa bao giờ làm cho tôi buồn. Tôi giận dỗi điều gì người ấy tìm mọi cách làm lành, lúc đầu tôi nghi ngờ tình yêu này, dần dần đã tin những lời người đó nói.

Có những hôm người đó đi 30 km chỉ để gặp tôi 5 phút. Người đó đang có vợ sắp cưới, nhưng bảo việc cưới vợ là nghĩa vụ và trách nhiệm, còn người yêu là tôi. Ngày cưới người ta tôi như chết, tôi thay số điện thoại, nhưng mỗi khi lắp sim cũ vào lại thấy bao nhiêu tin nhắn nói vẫn yêu tôi, không thể rời xa. Tôi lại tin vào những lời nói đó.

Biết bao nhiêu lần định chia tay vì cảm thấy tội lỗi với gia đình, có lỗi với vợ người ta, nhưng người đó không chịu và chính bản thân tôi thấy việc rời xa cũng khó quá. Cho đến hôm nay, gần một tháng không gặp nhau, người đó nhắn tin và gọi điện rất nhiều nhưng tôi không trả lời. Tôi muốn dừng lại trước khi quá muộn dù vẫn rất nhớ.

Ngày nào người đó cũng nhắn khoảng 15 tin nhắn kể cả tôi không nhắn lại với những lời lẽ rất ngọt ngào, cầu xin tôi đừng như thế nữa. Tôi đang giao động, muốn dừng lại nhưng có lẽ suốt đời này không quên được. Tôi phải làm sao để giữ vững lập trường, để có thể quên đi những điều tôi đã sai lầm. Mong các bạn hãy giúp tôi, xin cảm ơn các bạn rất nhiều.

Xem thêm : Du lịch hanoi vietnam

Làm sao để tôi có thể quên đi những điều tôi đã sai lầm?

Nặc danh   at  08:45  No comments

Biết bao nhiêu lần định chia tay vì cảm thấy tội lỗi với gia dinh, có lỗi với vợ người ta, nhưng người đó không chịu và chính bản thân tôi thấy việc rời xa cũng khó quá. Cho đến hôm nay, gần một tháng không gặp nhau, người đó nhắn tin và gọi điện rất nhiều nhưng tôi không trả lời. Tôi muốn dừng lại trước khi quá muộn dù vẫn rất nhớ.

Tôi năm nay 30 tuổi, có chồng và một con trai 8 tuổi. Cuộc sống của tôi vốn rất hạnh phúc trong 2 năm đầu, sau có những mâu thuẫn với mẹ chồng và em chồng nên tôi thường xuyên than phiền với anh. Chồng tôi rất thương và sợ mẹ nên tôi luôn phải sống trong chịu đựng. Anh chỉ khuyên tôi nên cố gắng sống chứ không có cách nào giúp tôi thoát khỏi những rắc rối đó.

>>Xem thêm:Những tam su gia dinh thầm kín

Đời sống tình dục của tôi cũng không được mãn nguyện. Anh chỉ một mình hưởng hạnh phúc ấy, không cần biết cảm xúc của tôi ra sao. Có khi tôi chuẩn bị cho một buổi tối rất lãng mạn và hạnh phúc, anh lại từ chối với lý do mệt. Tôi phát hiện anh có người khác sau một lần đọc được tin nhắn từ điện thoại của anh.

Điều tra ngầm tôi biết anh và cô ấy đã đi quá giới hạn cho phép. Tôi rất đau khổ, hận anh, nghĩ sẽ trả thù anh vì tôi rất trẻ, xinh đẹp nên cũng có rất nhiều người đàn ông thích. Tôi chẳng bao giờ để ý đến họ vì chỉ yêu chồng. Nghĩ là thế nhưng thấy anh hối hận và chăm sóc mẹ con tôi nên lại quên ngay ý định đó. Sự việc diễn ra cách đây 4 năm, tôi đã quên đi quá khứ, tưởng chừng như thế là xong, ai ngờ số phận lại không buông tha tôi.

Chúng tôi lao vào nhau như điên dại, người đó cho tôi cảm giác hạnh phúc mà tôi chưa hề có được ở chồng.

Trong một chuyến tập huấn 10 ngày, tôi ngồi cùng một người kém 3 tuổi. Chúng tôi chỉ nói chuyện xã giao, càng nói chuyện tôi và người đó càng thấy hợp về thói quen như: cùng đeo đồng hồ tay phải, cùng đọc báo từ cuối lên, cùng mặc quần áo của một hãng nổi tiếng. Khi nói chuyện người đó hay nhìn tôi rất lâu và cười, nụ cười làm tôi thấy vui.

Người đó gọi tôi bằng chị, sau đợt tập huấn trở về, chúng tôi vẫn nhắn tin hỏi han nhau, tôi thấy nhớ người đó vô cùng. Bất ngờ là người đó cũng nói rất nhớ tôi, nhớ nụ cười ánh mắt của tôi. Cứ thế chúng tôi lao vào nhau như điên dại, người đó cho tôi cảm giác hạnh phúc mà tôi chưa hề có được ở chồng, từ sự quan tâm dù là nhỏ nhất, chưa bao giờ làm cho tôi buồn. Tôi giận dỗi điều gì người ấy tìm mọi cách làm lành, lúc đầu tôi nghi ngờ tình yêu này, dần dần đã tin những lời người đó nói.

Có những hôm người đó đi 30 km chỉ để gặp tôi 5 phút. Người đó đang có vợ sắp cưới, nhưng bảo việc cưới vợ là nghĩa vụ và trách nhiệm, còn người yêu là tôi. Ngày cưới người ta tôi như chết, tôi thay số điện thoại, nhưng mỗi khi lắp sim cũ vào lại thấy bao nhiêu tin nhắn nói vẫn yêu tôi, không thể rời xa. Tôi lại tin vào những lời nói đó.

Biết bao nhiêu lần định chia tay vì cảm thấy tội lỗi với gia đình, có lỗi với vợ người ta, nhưng người đó không chịu và chính bản thân tôi thấy việc rời xa cũng khó quá. Cho đến hôm nay, gần một tháng không gặp nhau, người đó nhắn tin và gọi điện rất nhiều nhưng tôi không trả lời. Tôi muốn dừng lại trước khi quá muộn dù vẫn rất nhớ.

Ngày nào người đó cũng nhắn khoảng 15 tin nhắn kể cả tôi không nhắn lại với những lời lẽ rất ngọt ngào, cầu xin tôi đừng như thế nữa. Tôi đang giao động, muốn dừng lại nhưng có lẽ suốt đời này không quên được. Tôi phải làm sao để giữ vững lập trường, để có thể quên đi những điều tôi đã sai lầm. Mong các bạn hãy giúp tôi, xin cảm ơn các bạn rất nhiều.

Xem thêm : Du lịch hanoi vietnam
Continue Reading→

0 nhận xét:



Chào các bạn chuyên mục tam su gia dinh ! Tôi viết bài này sau một ngày nằm khóc ròng rã và qua 1 năm sống trong cảnh đau khổ vô cùng.

Tôi năm nay 36 tuổi, chồng tôi hơn tôi 1 tuổi, chúng tôi có với nhau 2 con, 1 gái 7 tuổi và 1 trai 17 tháng tuổi. Khi tôi quen và lấy chồng tôi, anh ấy còn đi làm thuê cho người ta. Cuộc sống gia dinh ban đầu rất hạnh phúc dù vất vả thiếu thốn… Vậy nhưng cuộc đời không đơn giản như ta nghĩ và lòng người cũng không ai đoán trước được sự đổi thay. Thấy vợ chồng tôi nay đây mai đó, không nhà cửa đất đai, anh em họ hàng nhà tôi góp nhau lại cho vợ chồng vay một khoản tiền để làm ăn. Việc làm ăn cũng thuận lợi cũng là lúc tôi phát hiện chồng ngoại tình. Ban đầu anh ấy cũng thú nhận và xin tôi tha thứ, tôi dằn vặt mãi và cũng tha thứ cho chồng. Thời gian thấm thoát trôi đi, nợ của gia đình tôi vẫn chưa trả được, tôi lại sinh thêm đứa con thứ 2. Lúc này chồng tôi bàn với tôi mua một cái nhà để cho con cái khỏi nay đây mai đó, gia đình tôi cũng mong muôn điều đó và lại kêu gọi mọi người cùng nhau giúp tôi 1 lần nữa, mong rằng tôi có nhà để ở thì vợ chồng mới yên ổn mà làm ăn.

Mỗi lần đi như thế về nhà, anh ta lại kiếm chuyện để gây sự, đánh đập tôi.

Nhưng, không ai học được chữ ngờ, có nhà cửa rồi thì chồng tôi cho mình là không còn thua kém ai, anh bắt đầu ăn chơi quán bar, sàn nhảy và cặp bồ công khai với một cô gái làng chơi có chồng đi tù. Mỗi lần đi như thế về nhà, anh ta lại kiếm chuyện để gây sự, đánh đập tôi. Anh ta bắt tôi phải chấp nhận để anh ta ngoại tình và nếu tôi ghen là anh ta sẽ đánh. Mới qua nhà mới được 1 năm, tôi cũng không muốn lại phải bán nhà để chia tài sản, không muốn con tôi phải là đứa có cha, mất mẹ và có mẹ, mất cha nên tôi cố gắng thuyết phục chồng và cô tình nhân nhưng càng níu kéo thì chồng tôi càng khinh rẻ tôi hơn.

Hôm nay là 29 tết, tôi dành dụm được hơn 1 triệu để ăn tết thì không cánh mà bay rồi, chồng tôi đã cuỗm hết số tiền đó để đưa người tình đi chơi phố. Tôi cũng không có tiền để làm đơn li hôn, không có tiền mua gạo ăn qua cái tết. Gia đình tôi quá đau khổ vì tôi và cũng đã kiệt quệ kinh tế vì tôi. Tôi đau khổ và ân hận vô cùng. Tôi mong được mọi người cho tôi lời khuyên trong lúc này

Xem thêm: Du lịch dalat 

Tôi cần một lối thoát

Nặc danh   at  00:09  No comments



Chào các bạn chuyên mục tam su gia dinh ! Tôi viết bài này sau một ngày nằm khóc ròng rã và qua 1 năm sống trong cảnh đau khổ vô cùng.

Tôi năm nay 36 tuổi, chồng tôi hơn tôi 1 tuổi, chúng tôi có với nhau 2 con, 1 gái 7 tuổi và 1 trai 17 tháng tuổi. Khi tôi quen và lấy chồng tôi, anh ấy còn đi làm thuê cho người ta. Cuộc sống gia dinh ban đầu rất hạnh phúc dù vất vả thiếu thốn… Vậy nhưng cuộc đời không đơn giản như ta nghĩ và lòng người cũng không ai đoán trước được sự đổi thay. Thấy vợ chồng tôi nay đây mai đó, không nhà cửa đất đai, anh em họ hàng nhà tôi góp nhau lại cho vợ chồng vay một khoản tiền để làm ăn. Việc làm ăn cũng thuận lợi cũng là lúc tôi phát hiện chồng ngoại tình. Ban đầu anh ấy cũng thú nhận và xin tôi tha thứ, tôi dằn vặt mãi và cũng tha thứ cho chồng. Thời gian thấm thoát trôi đi, nợ của gia đình tôi vẫn chưa trả được, tôi lại sinh thêm đứa con thứ 2. Lúc này chồng tôi bàn với tôi mua một cái nhà để cho con cái khỏi nay đây mai đó, gia đình tôi cũng mong muôn điều đó và lại kêu gọi mọi người cùng nhau giúp tôi 1 lần nữa, mong rằng tôi có nhà để ở thì vợ chồng mới yên ổn mà làm ăn.

Mỗi lần đi như thế về nhà, anh ta lại kiếm chuyện để gây sự, đánh đập tôi.

Nhưng, không ai học được chữ ngờ, có nhà cửa rồi thì chồng tôi cho mình là không còn thua kém ai, anh bắt đầu ăn chơi quán bar, sàn nhảy và cặp bồ công khai với một cô gái làng chơi có chồng đi tù. Mỗi lần đi như thế về nhà, anh ta lại kiếm chuyện để gây sự, đánh đập tôi. Anh ta bắt tôi phải chấp nhận để anh ta ngoại tình và nếu tôi ghen là anh ta sẽ đánh. Mới qua nhà mới được 1 năm, tôi cũng không muốn lại phải bán nhà để chia tài sản, không muốn con tôi phải là đứa có cha, mất mẹ và có mẹ, mất cha nên tôi cố gắng thuyết phục chồng và cô tình nhân nhưng càng níu kéo thì chồng tôi càng khinh rẻ tôi hơn.

Hôm nay là 29 tết, tôi dành dụm được hơn 1 triệu để ăn tết thì không cánh mà bay rồi, chồng tôi đã cuỗm hết số tiền đó để đưa người tình đi chơi phố. Tôi cũng không có tiền để làm đơn li hôn, không có tiền mua gạo ăn qua cái tết. Gia đình tôi quá đau khổ vì tôi và cũng đã kiệt quệ kinh tế vì tôi. Tôi đau khổ và ân hận vô cùng. Tôi mong được mọi người cho tôi lời khuyên trong lúc này

Xem thêm: Du lịch dalat 
Continue Reading→

0 nhận xét:

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

Chỉ một lần thưởng thức cái vị ngọt xương cùng miếng xíu mại dai dai, thơm béo... bạn sẽ càng thêm yêu không khí mát lạnh buổi sáng ở thành phố ngàn hoa.


Bánh mì xíu mại đơn giản là một chén nước dùng trong veo với một ít váng mỡ cho cảm giác béo ngậy, vài cọng hành xanh bắt mắt. Trong không khí se lạnh của tiết trời Đà Lạt, thử qua một chén xíu mại sẽ làm bạn khó quên.

Hầu hết xíu mại dalat được làm từ thịt quết khéo nên có độ dẻo dai vừa đủ, nêm nếm cũng vừa phải nên hương vị nhẹ nhàng. Nước xíu mại là nước dùng ninh từ xương heo quyện cùng vị ngọt thanh từ thịt nạc viên, thêm một chút hành lá cắt nhuyễn, khiến món ăn trở nên lôi cuốn từ hình thức đến hương vị.

Khi dùng xíu mại với bánh mì, thường người ta sẽ cho thêm một chút sa tế để tạo màu và vị cay cay. Thực khách có thể dùng kèm thêm chút giá, ngò hay tép mỡ phi giòn, bỏ vào chén khi còn nóng cho ngấm nước sốt rồi dùng sẽ rất thơm.
Bánh mì xíu mại ở Đà Lạt thường được dùng vào buổi sáng, nhưng bạn cũng có thể thưởng thức món ăn này vào giờ khác ở một số quán . Ảnh: Phong Vinh 

Xem thêm things to do in dalat
Bẻ một miếng bánh mì nhỏ, chấm vào nước dùng, chờ bánh ngậm đủ nước rồi từ tốn cho vào miệng. Cảm nhận đầu tiên của bạn sẽ là mùi vị nhẹ nhàng, béo thơm của thịt được ướp kỹ mà không ngấy. Không cần phải nhanh chóng, nhưng bạn nên ăn khi còn nóng để cảm nhận được hương vị đúng điệu của món ăn. Mùi thơm dịu nhẹ của hành lá và ít tép mỡ giòn tan khiến không khí buổi sáng của Đà Lạt trở nên trong lành hơn trước mắt bạn.

Đến Đà Lạt, bạn sẽ không khó tìm nơi để thưởng thức món ăn này. Ngoài các quán ngoài cổng chợ, trường học, bạn có thể đến ấp Ánh Sáng hay ngã ba Trần Nhật Duật - Hoàng Diệu để thưởng thức.

Giá của món này không quá đắt, một phần bánh mì xíu mại chỉ 15.000 đồng. Nếu dùng thêm ổ bánh mì thứ 2, bạn phải trả thêm 2.000 đồng. Ngoài ra, bạn hãy thưởng thức sau đó một ly sữa đậu nành nóng để tận hưởng rõ hơn bầu không khí buổi sáng ở thành phố này. Đây là một nét riêng hiếm nơi nào có được ngoài Đà Lạt.
>>> Kinh nghiệm du lịch ha long Việt Nam
Theo Vnexpress
.

Bữa sáng với bánh mì xíu mại nóng hổi ở Đà Lạt

Unknown   at  20:10  No comments

Chỉ một lần thưởng thức cái vị ngọt xương cùng miếng xíu mại dai dai, thơm béo... bạn sẽ càng thêm yêu không khí mát lạnh buổi sáng ở thành phố ngàn hoa.


Bánh mì xíu mại đơn giản là một chén nước dùng trong veo với một ít váng mỡ cho cảm giác béo ngậy, vài cọng hành xanh bắt mắt. Trong không khí se lạnh của tiết trời Đà Lạt, thử qua một chén xíu mại sẽ làm bạn khó quên.

Hầu hết xíu mại dalat được làm từ thịt quết khéo nên có độ dẻo dai vừa đủ, nêm nếm cũng vừa phải nên hương vị nhẹ nhàng. Nước xíu mại là nước dùng ninh từ xương heo quyện cùng vị ngọt thanh từ thịt nạc viên, thêm một chút hành lá cắt nhuyễn, khiến món ăn trở nên lôi cuốn từ hình thức đến hương vị.

Khi dùng xíu mại với bánh mì, thường người ta sẽ cho thêm một chút sa tế để tạo màu và vị cay cay. Thực khách có thể dùng kèm thêm chút giá, ngò hay tép mỡ phi giòn, bỏ vào chén khi còn nóng cho ngấm nước sốt rồi dùng sẽ rất thơm.
Bánh mì xíu mại ở Đà Lạt thường được dùng vào buổi sáng, nhưng bạn cũng có thể thưởng thức món ăn này vào giờ khác ở một số quán . Ảnh: Phong Vinh 

Xem thêm things to do in dalat
Bẻ một miếng bánh mì nhỏ, chấm vào nước dùng, chờ bánh ngậm đủ nước rồi từ tốn cho vào miệng. Cảm nhận đầu tiên của bạn sẽ là mùi vị nhẹ nhàng, béo thơm của thịt được ướp kỹ mà không ngấy. Không cần phải nhanh chóng, nhưng bạn nên ăn khi còn nóng để cảm nhận được hương vị đúng điệu của món ăn. Mùi thơm dịu nhẹ của hành lá và ít tép mỡ giòn tan khiến không khí buổi sáng của Đà Lạt trở nên trong lành hơn trước mắt bạn.

Đến Đà Lạt, bạn sẽ không khó tìm nơi để thưởng thức món ăn này. Ngoài các quán ngoài cổng chợ, trường học, bạn có thể đến ấp Ánh Sáng hay ngã ba Trần Nhật Duật - Hoàng Diệu để thưởng thức.

Giá của món này không quá đắt, một phần bánh mì xíu mại chỉ 15.000 đồng. Nếu dùng thêm ổ bánh mì thứ 2, bạn phải trả thêm 2.000 đồng. Ngoài ra, bạn hãy thưởng thức sau đó một ly sữa đậu nành nóng để tận hưởng rõ hơn bầu không khí buổi sáng ở thành phố này. Đây là một nét riêng hiếm nơi nào có được ngoài Đà Lạt.
>>> Kinh nghiệm du lịch ha long Việt Nam
Theo Vnexpress
.
Continue Reading→

0 nhận xét:

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Bia hơi của Việt Nam và rượu rắn Philippines được chuyên trang du lịch của BBC liệt kê vào danh sách đồ uống đặc sắc nên thử tại các quầy bar.

>> Xem thêm những món ăn đặc sản của sa pa


Khi tới Việt Nam, bạn nên đến khu phố cổ hanoi vietnam lai rai bia hơi vỉa hè và thưởng thức ca nhạc đường phố. Văn hóa bia hơi trở thành nét đặc sắc hấp dẫn du khách khi tới mảnh đất hình chữ S.

Tới Mexico bạn nên thưởng thức Pulque – rượu của các vị thần Aztec. Đây là loại đồ uống giàu dinh dưỡng lên men từ nhựa cây thùa (maguey hay agave) thay vì chưng cất.

Rượu mật ong Litva đóng vai trò quan trọng trong nền văn hóa nước này. Tổ tiên họ đã dùng loại đồ uống này cả nghìn năm trước.

Caipirinha của Brazil được làm từ cachca, chanh và đường, nên uống khi ăn món feijoada đậu đen, thịt lợn và bò hầm cùng cơm.


Caesar cay của Canada làm từ nước ép cà chua, nước ngao luộc, có thể trang trí bằng cần tây hoặc thịt bò khô cay. Thức uống thích hợp vào buổi sáng.

Boza là đồ uống ngọt lên men từ lúa mì ở Thổ Nhĩ Kỳ có nhiều calo, chắc chắn không giống với bất kỳ thứ gì bạn từng uống.

Rượu mật ong Tej của người Ethiopia.

Sangria, đồ uống Bồ Đào Nha pha chế từ rượu vang, trái cây và các loại thảo mộc.

Rakjia là thức uống có độ cồn cao làm từ mận của Serbia.

Carajillo của Tây Ban Nha thích hợp dùng sau bữa ăn chính, kết hợp giữa cà phê và rượu.


Mint Julep (rượu pha bạc hà) đặc biệt ở bang Kentucky, Mỹ.

Rượu rắn Philippines là những hũ rượu gạo có ngâm rắn trong nhiều tháng. Thịt rắn và nọc độc của rắn đã được rượu làm sạch.

>> Ẩm thực da lat vietnam làm nức lòng khách du lịch

Báo Anh chọn bia hơi là đồ uống đặc sản Việt

Nặc danh   at  00:39  No comments

Bia hơi của Việt Nam và rượu rắn Philippines được chuyên trang du lịch của BBC liệt kê vào danh sách đồ uống đặc sắc nên thử tại các quầy bar.

>> Xem thêm những món ăn đặc sản của sa pa


Khi tới Việt Nam, bạn nên đến khu phố cổ hanoi vietnam lai rai bia hơi vỉa hè và thưởng thức ca nhạc đường phố. Văn hóa bia hơi trở thành nét đặc sắc hấp dẫn du khách khi tới mảnh đất hình chữ S.

Tới Mexico bạn nên thưởng thức Pulque – rượu của các vị thần Aztec. Đây là loại đồ uống giàu dinh dưỡng lên men từ nhựa cây thùa (maguey hay agave) thay vì chưng cất.

Rượu mật ong Litva đóng vai trò quan trọng trong nền văn hóa nước này. Tổ tiên họ đã dùng loại đồ uống này cả nghìn năm trước.

Caipirinha của Brazil được làm từ cachca, chanh và đường, nên uống khi ăn món feijoada đậu đen, thịt lợn và bò hầm cùng cơm.


Caesar cay của Canada làm từ nước ép cà chua, nước ngao luộc, có thể trang trí bằng cần tây hoặc thịt bò khô cay. Thức uống thích hợp vào buổi sáng.

Boza là đồ uống ngọt lên men từ lúa mì ở Thổ Nhĩ Kỳ có nhiều calo, chắc chắn không giống với bất kỳ thứ gì bạn từng uống.

Rượu mật ong Tej của người Ethiopia.

Sangria, đồ uống Bồ Đào Nha pha chế từ rượu vang, trái cây và các loại thảo mộc.

Rakjia là thức uống có độ cồn cao làm từ mận của Serbia.

Carajillo của Tây Ban Nha thích hợp dùng sau bữa ăn chính, kết hợp giữa cà phê và rượu.


Mint Julep (rượu pha bạc hà) đặc biệt ở bang Kentucky, Mỹ.

Rượu rắn Philippines là những hũ rượu gạo có ngâm rắn trong nhiều tháng. Thịt rắn và nọc độc của rắn đã được rượu làm sạch.

>> Ẩm thực da lat vietnam làm nức lòng khách du lịch
Continue Reading→

0 nhận xét:

Vợ phải làm gì khi sống cạnh một người chồng không còn yêu mình, thậm chí còn giở thủ đoạn với mình? Có lẽ phải chia tay thôi, vợ chán lắm rồi, chán cuộc sống gia dinh mà chồng chỉ suốt ngày đi nhậu và gái gú…

Nhiều người, sau khi đã “no xôi chán chè” sẽ sẵn sàng ruồng bỏ vợ mình, thậm chí là phát ngán lên nếu cứ phải nhìn thấy vợ hàng ngày. Thế nên họ “đi gái”. Tuy nhiên, dù không còn yêu vợ nhưng họ vẫn không muốn bị vợ bắt quả tang. Một mặt là sợ vợ sẽ làm chuyện này um lên, cả hai bên họ hàng biết được thì chồng ê mặt. Mặt khác, sợ vợ đánh ghen bồ thì bồ lại bỏ mình. Suy cho cùng, đàn ông không hề sợ vợ mà họ chỉ sợ mất thể diện của mình mà thôi. Những gã đã có gan đi ngoại tình thì chắc chắn đã lường trước hết các trường hợp.

>>Những câu chuyên tam su gia dinh buồn

Đó là trường hợp của chị gái tôi. Chồng chị yêu chị và kết hôn với chị cũng vì chị hiền lành, xinh xắn, gia đình lại cơ bản. Thế mà, tới khi đã chín muồi mọi thứ, chồng lại giở tật xấu của đàn ông.

Chồng có tí tiền là lao đi nhậu nhẹt cùng bạn bè. Trong những cuộc rượu ấy thường là có “tay vịn”. Và tất nhiên, chồng cũng cua được vài em trong số đó. Em nào chồng thấy xinh, thấy đẹp là xin số điện thoại và dẫn đi chơi, nuôi bồ ăn diện.



Vợ đã nghĩ lại tất cả những gì diễn ra hôm đó và có thể đấy là cái bẫy mà chồng giăng sẵn.


Thế là, chồng cứ bị cuốn vào vòng xoáy ấy, yêu thương những cô gái làng chơi một cách thái quá. Đến khi chán, chồng lại đi tìm mấy em sinh viên trẻ đẹp mà theo mấy người bạn của chồng thường trêu là “gái sạch, an toàn”. Nhưng dù sao, việc ngoại tình chồng cực kì khéo léo và kín tiếng. Thế nhưng, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, chồng vẫn tính tới chuyện lén lút nhưng không thể được.

Và khi sự việc đã lộ ra phần nào, chồng tính kế để dụ vợ vào bẫy. Sau đó thì chẳng còn gì để nói vì vợ cũng giống như mình. Chồng giả vờ quan tâm vợ, đưa vợ đi chơi rồi chúc rượu cho vợ say, đưa vợ nằm ngủ giường nhà bạn. Chồng thì cũng giả say nằm vật ra. Nhưng tất nhiên chồng không quên gài một gã đàn ông lạ nằm ngay cạnh vợ. Sáng dậy, thấy mình nằm bên cạnh một người đàn ông khác, quần áo xộc xệch, vợ hoảng quá hét toáng lên. Chồng để mặc chủ nhà vào trong còn mình vẫn nằm như thế, giả say.

Vợ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra vì uống quá nhiều. Tại tin chồng nên thành ra nông nỗi này. Giờ thì vợ lại chính là người ngại không dám nhìn mặt chồng. Còn chồng thì hả hê với chiến lợi phẩm của mình vì đã giải tỏa được mối lo. Vợ cũng ngủ với trai lạ nhé, đừng nói gì chồng. Thế nên, chồng có ngoại tình vợ cũng đừng hỏi vì sao. Mỗi lần nói tới chuyện gái gú của chồng là chồng lại lôi ngay chuyện vợ ngủ cùng bạn chồng cũng khiến vợ ê mặt, xấu hổ vô cùng.

Chẳng biết đêm ấy có xảy ra chuyện gì hay không nhưng chỉ thế thôi cũng khiến vợ không còn mặt mũi nào. Từ nay chắc chắn chồng cũng không cho vợ đi và vợ cũng không phải hỏi xem chồng ở đâu, làm gì, đã về chưa. Vợ đã nghĩ lại tất cả những gì diễn ra hôm đó và có thể đấy là cái bẫy mà chồng giăng sẵn. Bỗng vợ rùng mình, tại sao chồng lại đối xử với vợ như vậy. Chắc hẳn chồng muốn vợ phạm lỗi giống như chồng để vợ không còn dám hé răng ra nói lời nào nữa. Nếu thế, vợ phải làm gì khi sống cạnh một người chồng không còn yêu mình, thậm chí còn giở thủ đoạn với mình? Có lẽ phải chia tay thôi, vợ chán lắm rồi, chán cuộc sống mà chồng chỉ suốt ngày đi nhậu và gái gú…

>> Mua ten mien gia re ở đâu ? 

Phải làm gì khi sống với người không còn yêu và giở thủ đoạn với mình?

Nặc danh   at  00:31  No comments

Vợ phải làm gì khi sống cạnh một người chồng không còn yêu mình, thậm chí còn giở thủ đoạn với mình? Có lẽ phải chia tay thôi, vợ chán lắm rồi, chán cuộc sống gia dinh mà chồng chỉ suốt ngày đi nhậu và gái gú…

Nhiều người, sau khi đã “no xôi chán chè” sẽ sẵn sàng ruồng bỏ vợ mình, thậm chí là phát ngán lên nếu cứ phải nhìn thấy vợ hàng ngày. Thế nên họ “đi gái”. Tuy nhiên, dù không còn yêu vợ nhưng họ vẫn không muốn bị vợ bắt quả tang. Một mặt là sợ vợ sẽ làm chuyện này um lên, cả hai bên họ hàng biết được thì chồng ê mặt. Mặt khác, sợ vợ đánh ghen bồ thì bồ lại bỏ mình. Suy cho cùng, đàn ông không hề sợ vợ mà họ chỉ sợ mất thể diện của mình mà thôi. Những gã đã có gan đi ngoại tình thì chắc chắn đã lường trước hết các trường hợp.

>>Những câu chuyên tam su gia dinh buồn

Đó là trường hợp của chị gái tôi. Chồng chị yêu chị và kết hôn với chị cũng vì chị hiền lành, xinh xắn, gia đình lại cơ bản. Thế mà, tới khi đã chín muồi mọi thứ, chồng lại giở tật xấu của đàn ông.

Chồng có tí tiền là lao đi nhậu nhẹt cùng bạn bè. Trong những cuộc rượu ấy thường là có “tay vịn”. Và tất nhiên, chồng cũng cua được vài em trong số đó. Em nào chồng thấy xinh, thấy đẹp là xin số điện thoại và dẫn đi chơi, nuôi bồ ăn diện.



Vợ đã nghĩ lại tất cả những gì diễn ra hôm đó và có thể đấy là cái bẫy mà chồng giăng sẵn.


Thế là, chồng cứ bị cuốn vào vòng xoáy ấy, yêu thương những cô gái làng chơi một cách thái quá. Đến khi chán, chồng lại đi tìm mấy em sinh viên trẻ đẹp mà theo mấy người bạn của chồng thường trêu là “gái sạch, an toàn”. Nhưng dù sao, việc ngoại tình chồng cực kì khéo léo và kín tiếng. Thế nhưng, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, chồng vẫn tính tới chuyện lén lút nhưng không thể được.

Và khi sự việc đã lộ ra phần nào, chồng tính kế để dụ vợ vào bẫy. Sau đó thì chẳng còn gì để nói vì vợ cũng giống như mình. Chồng giả vờ quan tâm vợ, đưa vợ đi chơi rồi chúc rượu cho vợ say, đưa vợ nằm ngủ giường nhà bạn. Chồng thì cũng giả say nằm vật ra. Nhưng tất nhiên chồng không quên gài một gã đàn ông lạ nằm ngay cạnh vợ. Sáng dậy, thấy mình nằm bên cạnh một người đàn ông khác, quần áo xộc xệch, vợ hoảng quá hét toáng lên. Chồng để mặc chủ nhà vào trong còn mình vẫn nằm như thế, giả say.

Vợ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra vì uống quá nhiều. Tại tin chồng nên thành ra nông nỗi này. Giờ thì vợ lại chính là người ngại không dám nhìn mặt chồng. Còn chồng thì hả hê với chiến lợi phẩm của mình vì đã giải tỏa được mối lo. Vợ cũng ngủ với trai lạ nhé, đừng nói gì chồng. Thế nên, chồng có ngoại tình vợ cũng đừng hỏi vì sao. Mỗi lần nói tới chuyện gái gú của chồng là chồng lại lôi ngay chuyện vợ ngủ cùng bạn chồng cũng khiến vợ ê mặt, xấu hổ vô cùng.

Chẳng biết đêm ấy có xảy ra chuyện gì hay không nhưng chỉ thế thôi cũng khiến vợ không còn mặt mũi nào. Từ nay chắc chắn chồng cũng không cho vợ đi và vợ cũng không phải hỏi xem chồng ở đâu, làm gì, đã về chưa. Vợ đã nghĩ lại tất cả những gì diễn ra hôm đó và có thể đấy là cái bẫy mà chồng giăng sẵn. Bỗng vợ rùng mình, tại sao chồng lại đối xử với vợ như vậy. Chắc hẳn chồng muốn vợ phạm lỗi giống như chồng để vợ không còn dám hé răng ra nói lời nào nữa. Nếu thế, vợ phải làm gì khi sống cạnh một người chồng không còn yêu mình, thậm chí còn giở thủ đoạn với mình? Có lẽ phải chia tay thôi, vợ chán lắm rồi, chán cuộc sống mà chồng chỉ suốt ngày đi nhậu và gái gú…

>> Mua ten mien gia re ở đâu ? 
Continue Reading→

0 nhận xét:

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

Tôi là vợ cũ của anh Thìn trong bài "Vợ âm thầm thu thập bằng chứng tôi ngoại tình với người cũ". Ly hôn rồi anh đừng níu kéo nữa.


Tôi chỉ là người chung giường chứ không phải bạn đời với anh

Ngô Anh   at  01:38  No comments

Tôi là vợ cũ của anh Thìn trong bài "Vợ âm thầm thu thập bằng chứng tôi ngoại tình với người cũ". Ly hôn rồi anh đừng níu kéo nữa.


Continue Reading→

0 nhận xét:

Vừa nghe cháu dâu nói, ông nội chồng đã đứng phắt dậy, quay lưng đi ra cửa: “Tôi không thể nào chấp nhận được một gia dinh mà vợ chửi chồng là thằng điên như thế này”.

Cả hai vợ chồng Nam – Nguyệt (Bình Thạnh, TP HCM) đều là những người sống tình cảm. Họ đến với nhau từ mối tình đầu ngọt ngào. Thế nên dù đã 5 năm chung sống, vợ chồng này vẫn dành cho nhau những lời mặn nồng tới mức… “siêu sến”.

“Anh, em”, “ông xã, bà xã”… là những từ quá xa lạ dưới mái nhà hạnh phúc của họ. Ngược lại, vợ chồng Nam – Nguyệt thường gọi nhau bằng những danh từ quá ư xì tin như “cưng yêu”. Lúc thì Nguyệt bảo “Cưng yêu, lấy cho em cái túi”. Nam cũng chẳng kém cạnh khi thường xuyên nói “Mình đi thôi cưng yêu”.

Nếu họ chỉ gọi nhau như vậy ở chốn riêng tư thì chẳng có gì đáng nói. Đằng này, trước mặt các con, bạn bè, từ “cưng yêu” vẫn được thốt ra dù cả hai đã cố kìm nén.

Ở thái cực ngược lại, anh Khánh, chị Thảo (Hàng Hành, Hà Nội) lại thể hiện tình cảm theo cách nói kiểu “bạo lực”. Vì chơi thân với nhau từ bé nên cách đối xử theo kiểu “đồng vai phải lứa” của anh chị cũng đủ gây sốc, chứ chưa nói gì đến cách xưng hô.

Có lẽ người giỏi tưởng tượng nhất cũng không thể nghĩ anh gọi chị là “con rồ”. Còn chị thản nhiên gọi chồng là “thằng điên”. Mà lạ một cái, phải gọi như thế, anh chị mới thấy tình cảm, đáng yêu.

Chị Thảo thổ lộ: “Cứ mỗi lần chồng gọi anh em ngọt xớt là tôi lại bức bối. Cứ ‘con rồ’, ‘thằng điên’ mà réo tôi mới thấy tình cảm gần gũi, thân mật. Có thể bạn thấy ngạc nhiên nhưng chúng tôi xưng hô với nhau như vậy từ bé nên quen rồi”.

Anh Khánh cũng đồng quan điểm với vợ khi khẳng định: Đến cuối đời cả hai vợ chồng tôi vẫn giữ cách xưng hô như vậy dù cho đôi lúc người ngoài nghe có thấy chướng tai.


Chồng vừa nhắc tới từ “chướng tai”, chị Thảo đã quay sang lườm: “Chướng là chướng là thế nào. Hay tán được em nào ngọt ngào rồi nên muốn thay đổi cách xưng hô cho quen miệng đây”.

Có vẻ như dự định vẫn giữ cách xưng hô trên “đến cuối đời” của gia đình anh Khánh, chị Thảo sớm phá sản. Khi còn bé xíu, Dũng – con trai anh chị, không để ý bố mẹ gọi nhau thế nào. Nhưng khi học lớp một, cu cậu bỗng trở thành “kẻ lắm điều”. Con luôn áp dụng những gì cô giáo dạy đúng nơi, đúng chỗ.

Nghe bố mẹ xưng hô “tình cảm” với nhau, cu cậu nhíu mày: “Bố mẹ nói nhau như thế là hư lắm. Cô giáo bảo không ai được gọi bạn là thằng điên hay con rồ. Bố mẹ hư, con mách cô đấy”.

Nghe con trai nói, chị Thảo đã thấy chờn chợn nhưng anh chị vẫn chưa… chừa. Cho đến một lần, sau khi mua được hàng giảm giá, chị vội chạy về thông báo với chồng.

Vừa mới phát ngôn được câu “Thằng điên của em ơi”, chị bỗng phát hiện ra trong nhà có thêm hai người. Oái oăm thay, đó lại là ông nội và bố của chồng lên chơi.

Vừa nghe cháu dâu nói, ông nội chồng đã đứng phắt dậy, quay lưng đi ra cửa: “Tôi không thể nào chấp nhận được một gia đình mà vợ chửi chồng là thằng điên như thế này”.

Bố chồng chị dù đã nghe vợ chồng chị gọi nhau là “thằng điên, con rồ” từ bé nhưng ông không thể tưởng tượng được cách xưng hô này vẫn còn duy trì cho tới tận hôm nay khi đã là vợ chồng và khi đã có con.

Hai anh chị thộn mặt ra nhìn nhau không biết xoay xở thế nào. Chị thở dài, tam su gia dinh  “Có lẽ phải thay đổi cách xưng hô thôi”.

Không rơi vào tình trạng khóc dở, mếu dở như anh Khánh, chị Thảo nhưng vợ chồng Nam – Nguyệt cũng bị một phen xấu hổ gần chết.

Một lần đang họp kiểm điểm ở cơ quan Nguyệt. Trong lúc Nguyệt ngồi im re nghe sếp nhận xét về công việc năm vừa rồi và kế hoạch năm tiếp theo thì chồng Nguyệt gọi điện.

Luống cuống thế nào Nguyệt ấn nhầm vào nút bật loa ngoài. Thế là giữa không khí căng thẳng của cuộc họp, giọng tình cảm của Nam oang oang vang lên: “Cưng yêu có mệt không? Cưng yêu cố lên, có gì tối về anh bù cho”.

Khi thấy tất cả mọi người quay sang nhìn mình, Nguyệt mới phát hiện ra vấn đề. Chẳng biết làm gì, Nguyệt vội chạy ra khỏi phòng họp và ước có cái hố để mà chui xuống.


Vợ chồng với những ngôn từ âu yếm

Nặc danh   at  00:37  No comments

Vừa nghe cháu dâu nói, ông nội chồng đã đứng phắt dậy, quay lưng đi ra cửa: “Tôi không thể nào chấp nhận được một gia dinh mà vợ chửi chồng là thằng điên như thế này”.

Cả hai vợ chồng Nam – Nguyệt (Bình Thạnh, TP HCM) đều là những người sống tình cảm. Họ đến với nhau từ mối tình đầu ngọt ngào. Thế nên dù đã 5 năm chung sống, vợ chồng này vẫn dành cho nhau những lời mặn nồng tới mức… “siêu sến”.

“Anh, em”, “ông xã, bà xã”… là những từ quá xa lạ dưới mái nhà hạnh phúc của họ. Ngược lại, vợ chồng Nam – Nguyệt thường gọi nhau bằng những danh từ quá ư xì tin như “cưng yêu”. Lúc thì Nguyệt bảo “Cưng yêu, lấy cho em cái túi”. Nam cũng chẳng kém cạnh khi thường xuyên nói “Mình đi thôi cưng yêu”.

Nếu họ chỉ gọi nhau như vậy ở chốn riêng tư thì chẳng có gì đáng nói. Đằng này, trước mặt các con, bạn bè, từ “cưng yêu” vẫn được thốt ra dù cả hai đã cố kìm nén.

Ở thái cực ngược lại, anh Khánh, chị Thảo (Hàng Hành, Hà Nội) lại thể hiện tình cảm theo cách nói kiểu “bạo lực”. Vì chơi thân với nhau từ bé nên cách đối xử theo kiểu “đồng vai phải lứa” của anh chị cũng đủ gây sốc, chứ chưa nói gì đến cách xưng hô.

Có lẽ người giỏi tưởng tượng nhất cũng không thể nghĩ anh gọi chị là “con rồ”. Còn chị thản nhiên gọi chồng là “thằng điên”. Mà lạ một cái, phải gọi như thế, anh chị mới thấy tình cảm, đáng yêu.

Chị Thảo thổ lộ: “Cứ mỗi lần chồng gọi anh em ngọt xớt là tôi lại bức bối. Cứ ‘con rồ’, ‘thằng điên’ mà réo tôi mới thấy tình cảm gần gũi, thân mật. Có thể bạn thấy ngạc nhiên nhưng chúng tôi xưng hô với nhau như vậy từ bé nên quen rồi”.

Anh Khánh cũng đồng quan điểm với vợ khi khẳng định: Đến cuối đời cả hai vợ chồng tôi vẫn giữ cách xưng hô như vậy dù cho đôi lúc người ngoài nghe có thấy chướng tai.


Chồng vừa nhắc tới từ “chướng tai”, chị Thảo đã quay sang lườm: “Chướng là chướng là thế nào. Hay tán được em nào ngọt ngào rồi nên muốn thay đổi cách xưng hô cho quen miệng đây”.

Có vẻ như dự định vẫn giữ cách xưng hô trên “đến cuối đời” của gia đình anh Khánh, chị Thảo sớm phá sản. Khi còn bé xíu, Dũng – con trai anh chị, không để ý bố mẹ gọi nhau thế nào. Nhưng khi học lớp một, cu cậu bỗng trở thành “kẻ lắm điều”. Con luôn áp dụng những gì cô giáo dạy đúng nơi, đúng chỗ.

Nghe bố mẹ xưng hô “tình cảm” với nhau, cu cậu nhíu mày: “Bố mẹ nói nhau như thế là hư lắm. Cô giáo bảo không ai được gọi bạn là thằng điên hay con rồ. Bố mẹ hư, con mách cô đấy”.

Nghe con trai nói, chị Thảo đã thấy chờn chợn nhưng anh chị vẫn chưa… chừa. Cho đến một lần, sau khi mua được hàng giảm giá, chị vội chạy về thông báo với chồng.

Vừa mới phát ngôn được câu “Thằng điên của em ơi”, chị bỗng phát hiện ra trong nhà có thêm hai người. Oái oăm thay, đó lại là ông nội và bố của chồng lên chơi.

Vừa nghe cháu dâu nói, ông nội chồng đã đứng phắt dậy, quay lưng đi ra cửa: “Tôi không thể nào chấp nhận được một gia đình mà vợ chửi chồng là thằng điên như thế này”.

Bố chồng chị dù đã nghe vợ chồng chị gọi nhau là “thằng điên, con rồ” từ bé nhưng ông không thể tưởng tượng được cách xưng hô này vẫn còn duy trì cho tới tận hôm nay khi đã là vợ chồng và khi đã có con.

Hai anh chị thộn mặt ra nhìn nhau không biết xoay xở thế nào. Chị thở dài, tam su gia dinh  “Có lẽ phải thay đổi cách xưng hô thôi”.

Không rơi vào tình trạng khóc dở, mếu dở như anh Khánh, chị Thảo nhưng vợ chồng Nam – Nguyệt cũng bị một phen xấu hổ gần chết.

Một lần đang họp kiểm điểm ở cơ quan Nguyệt. Trong lúc Nguyệt ngồi im re nghe sếp nhận xét về công việc năm vừa rồi và kế hoạch năm tiếp theo thì chồng Nguyệt gọi điện.

Luống cuống thế nào Nguyệt ấn nhầm vào nút bật loa ngoài. Thế là giữa không khí căng thẳng của cuộc họp, giọng tình cảm của Nam oang oang vang lên: “Cưng yêu có mệt không? Cưng yêu cố lên, có gì tối về anh bù cho”.

Khi thấy tất cả mọi người quay sang nhìn mình, Nguyệt mới phát hiện ra vấn đề. Chẳng biết làm gì, Nguyệt vội chạy ra khỏi phòng họp và ước có cái hố để mà chui xuống.


Continue Reading→

0 nhận xét:

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015


“Nể” tôi muốn nói, có ý “tôn trọng”, là tôn trọng nhau giữa những người bình đẳng trong gia dinh Những gia đình có hoàn cảnh đặc biệt, tôi xin phép không dám nói đến.

Tư tưởng phong kiến bao năm đã hạ thấp vị thế của phụ nữ Việt. Ngay cả đến bây giờ, vẫn còn những người rao giảng rằng “đức hy sinh” là đặc trưng của phụ nữ Việt. Tạm không bàn về chuyện đúng sai của việc rao giảng đó, với những người đầu gối tay ấp vẫn hàng ngày hy sinh vì ta, vì gia đình thì việc tôn trọng họ là một điều hoàn toàn chính đáng.

Còn nhớ, trong bữa cơm gia đình thuở nhỏ. Mẹ ta, tức là vợ của cha ta, luôn ngồi đầu nồi. Mẹ xới cơm cho cả nhà, rồi mới đến mình. Mẹ ước lượng phần cơm trong nồi, phần thức ăn trên mâm đặng gia giảm phần mình, sao cho chồng con chắc dạ. Mẹ cũng là người đứng dậy sau cùng, để dọn. Những việc làm đó của mẹ nằm trong vô số những việc không tên khác trong gia đình ta. Sự hy sinh vì chồng vì con vô điều kiện đó của mẹ chẳng phải khiến ta, những đứa con trai ngỗ nghịch luôn dành nhiều hơn tình yêu, tình thương cho mẹ khi so với tình cảm dành cha ta hay sao?



Tôn trọng vợ, tôn trọng những công việc vợ làm cho gia đình, khiến ta vui vẻ
và hạnh phúc khi được giúp đỡ, quan tâm cô ấy

Nói chuyện trên không phải tôi có ý so vợ với mẹ. Như vậy khiên cưỡng và thật vô lễ. Ý tôi muốn nói ở đây, là trong gia đình nhỏ hiện tại của ta, chẳng phải vợ ta, mẹ của các con ta, cũng đang từng ngày có những việc thầm lặng không tên như vậy sao?

Người phụ nữ của ta, vì người yêu (tức là ta), mà cưới nguyên một ông chồng. “Xuất giá tòng phu”, người phụ nữ của ta ngày đêm cùng ta chung tay xây dựng gia đình. Vì đó mà gánh trên vai một gia đình nhỏ, và cả gia đình lớn bên chồng. Cô ấy vì sinh con cho ta mà ngoài gián đoạn công việc, có thể ảnh hưởng sự nghiệp còn hy sinh cả sức khỏe và nhan sắc. Cô ấy vì gia đình nhỏ của ta, vì gia đình nhà chồng mà gánh thêm bao nhiêu việc bộn bề, lo toan, vun vén.

Những người phụ nữ tuyệt vời như vậy có đáng để ta nể, ta tôn trọng hay không? Có chứ. Rất đáng! Và nó chẳng hề làm ta giảm giá trị, trái lại, nó càng giúp nâng giá trị bản thân ta, như một người đàn ông của gia đình, chu đáo, biết cảm thông.

Tôn trọng vợ, tôn trọng những công việc vợ làm cho gia đình, khiến ta vui vẻ và hạnh phúc khi được giúp đỡ, quan tâm , tam su gia dinh với  cô ấy. Coi trọng những việc cô ấy làm, để ý đến cảm nghĩ, cảm giác của cô ấy càng giúp tổ ấm ta thêm ấm cúng, giúp lửa tình yêu luôn nồng đượm. Một vài sự quan tâm nho nhỏ, một vài sự giúp đỡ việc nhà, những chia sẻ về công việc, về gia đình nhỏ, gia đình lớn… không những không làm mất nhiều thời gian và công sức của ta, mà còn giúp tình cảm gia đình, vợ chồng ngày thêm gắn kết.

Từ chối một cuộc nhậu, về bên mâm cơm vợ nấu, tôi cũng coi đó là sự tôn trọng công sức của cô ấy, tôn trọng bữa cơm gia đình, tôn trọng những giây phút sum vầy. Những lí do “giao lưu”, “công việc”… thực chất, phần lớn là bao biện.

Tạm gác công việc, đưa gia đình ra ngoài vào buổi tối, vào cuối tuần, cũng là cách ta thể hiện tình yêu, và cả sự tôn trọng sự vất vả của vợ, phải không?

Chẳng việc gì phải ngại ngần hay xấu hổ khi ai đó trong đám bạn gọi mình là “râu quặp” khi ta từ chối tụ tập mà dành thời gian cho gia đình. Bởi cái quan trọng nhất với ta là gì nếu không phải gia đình? Nâng niu, tôn trọng, bảo vệ người phụ nữ của ta, gia đình nhỏ của ta không quá nặng nhọc hay vất vả, nhưng cho ta rất rất nhiều: niềm vui, niềm hạnh phúc, sự bình yên. Tất nhiên, mọi thứ luôn cần sự hài hòa, và nếu ta đã cố gắng mà không được như ý, thì đó là “Duyên Phận, ta phải chiều”.

Tôi tự hào mà nói rằng, tôi nể vợ mình.

Xem thêm : Kết quả  xo so , bong da cập nhật liên tục trong ngày

Đàn ông ơi, hãy biết nể vợ!

Nặc danh   at  23:58  No comments


“Nể” tôi muốn nói, có ý “tôn trọng”, là tôn trọng nhau giữa những người bình đẳng trong gia dinh Những gia đình có hoàn cảnh đặc biệt, tôi xin phép không dám nói đến.

Tư tưởng phong kiến bao năm đã hạ thấp vị thế của phụ nữ Việt. Ngay cả đến bây giờ, vẫn còn những người rao giảng rằng “đức hy sinh” là đặc trưng của phụ nữ Việt. Tạm không bàn về chuyện đúng sai của việc rao giảng đó, với những người đầu gối tay ấp vẫn hàng ngày hy sinh vì ta, vì gia đình thì việc tôn trọng họ là một điều hoàn toàn chính đáng.

Còn nhớ, trong bữa cơm gia đình thuở nhỏ. Mẹ ta, tức là vợ của cha ta, luôn ngồi đầu nồi. Mẹ xới cơm cho cả nhà, rồi mới đến mình. Mẹ ước lượng phần cơm trong nồi, phần thức ăn trên mâm đặng gia giảm phần mình, sao cho chồng con chắc dạ. Mẹ cũng là người đứng dậy sau cùng, để dọn. Những việc làm đó của mẹ nằm trong vô số những việc không tên khác trong gia đình ta. Sự hy sinh vì chồng vì con vô điều kiện đó của mẹ chẳng phải khiến ta, những đứa con trai ngỗ nghịch luôn dành nhiều hơn tình yêu, tình thương cho mẹ khi so với tình cảm dành cha ta hay sao?



Tôn trọng vợ, tôn trọng những công việc vợ làm cho gia đình, khiến ta vui vẻ
và hạnh phúc khi được giúp đỡ, quan tâm cô ấy

Nói chuyện trên không phải tôi có ý so vợ với mẹ. Như vậy khiên cưỡng và thật vô lễ. Ý tôi muốn nói ở đây, là trong gia đình nhỏ hiện tại của ta, chẳng phải vợ ta, mẹ của các con ta, cũng đang từng ngày có những việc thầm lặng không tên như vậy sao?

Người phụ nữ của ta, vì người yêu (tức là ta), mà cưới nguyên một ông chồng. “Xuất giá tòng phu”, người phụ nữ của ta ngày đêm cùng ta chung tay xây dựng gia đình. Vì đó mà gánh trên vai một gia đình nhỏ, và cả gia đình lớn bên chồng. Cô ấy vì sinh con cho ta mà ngoài gián đoạn công việc, có thể ảnh hưởng sự nghiệp còn hy sinh cả sức khỏe và nhan sắc. Cô ấy vì gia đình nhỏ của ta, vì gia đình nhà chồng mà gánh thêm bao nhiêu việc bộn bề, lo toan, vun vén.

Những người phụ nữ tuyệt vời như vậy có đáng để ta nể, ta tôn trọng hay không? Có chứ. Rất đáng! Và nó chẳng hề làm ta giảm giá trị, trái lại, nó càng giúp nâng giá trị bản thân ta, như một người đàn ông của gia đình, chu đáo, biết cảm thông.

Tôn trọng vợ, tôn trọng những công việc vợ làm cho gia đình, khiến ta vui vẻ và hạnh phúc khi được giúp đỡ, quan tâm , tam su gia dinh với  cô ấy. Coi trọng những việc cô ấy làm, để ý đến cảm nghĩ, cảm giác của cô ấy càng giúp tổ ấm ta thêm ấm cúng, giúp lửa tình yêu luôn nồng đượm. Một vài sự quan tâm nho nhỏ, một vài sự giúp đỡ việc nhà, những chia sẻ về công việc, về gia đình nhỏ, gia đình lớn… không những không làm mất nhiều thời gian và công sức của ta, mà còn giúp tình cảm gia đình, vợ chồng ngày thêm gắn kết.

Từ chối một cuộc nhậu, về bên mâm cơm vợ nấu, tôi cũng coi đó là sự tôn trọng công sức của cô ấy, tôn trọng bữa cơm gia đình, tôn trọng những giây phút sum vầy. Những lí do “giao lưu”, “công việc”… thực chất, phần lớn là bao biện.

Tạm gác công việc, đưa gia đình ra ngoài vào buổi tối, vào cuối tuần, cũng là cách ta thể hiện tình yêu, và cả sự tôn trọng sự vất vả của vợ, phải không?

Chẳng việc gì phải ngại ngần hay xấu hổ khi ai đó trong đám bạn gọi mình là “râu quặp” khi ta từ chối tụ tập mà dành thời gian cho gia đình. Bởi cái quan trọng nhất với ta là gì nếu không phải gia đình? Nâng niu, tôn trọng, bảo vệ người phụ nữ của ta, gia đình nhỏ của ta không quá nặng nhọc hay vất vả, nhưng cho ta rất rất nhiều: niềm vui, niềm hạnh phúc, sự bình yên. Tất nhiên, mọi thứ luôn cần sự hài hòa, và nếu ta đã cố gắng mà không được như ý, thì đó là “Duyên Phận, ta phải chiều”.

Tôi tự hào mà nói rằng, tôi nể vợ mình.

Xem thêm : Kết quả  xo so , bong da cập nhật liên tục trong ngày
Continue Reading→

0 nhận xét:

Không chịu nổi sự “cai trị” thái quá ấy của chồng nên tôi cũng thường xuyên cự cãi. Sẵn bản tính vũ phu, anh thẳng tay đánh tát vợ, tuần nào cũng vài ba trận chỉ vì tiền


Bị ăn tát ngay lập tức khi hỏi xin tiền của chồng

Ngô Anh   at  03:29  No comments

Không chịu nổi sự “cai trị” thái quá ấy của chồng nên tôi cũng thường xuyên cự cãi. Sẵn bản tính vũ phu, anh thẳng tay đánh tát vợ, tuần nào cũng vài ba trận chỉ vì tiền


Continue Reading→

0 nhận xét:


Chồng tôi từng có một đời vợ và con gái. Cuộc sống 2 người không hạnh phúc vì thầy bói nên ly dị. Lúc đầu tôi cũng không tin, sau tiếp xúc bạn bè và gia dinh anh tôi mới biết sự thật. Anh ly dị được 2 năm, con gái sống với mẹ vì vợ cũ không cho anh nuôi con, anh chỉ chu cấp hàng tháng.

Khi biết anh sắp lấy vợ khác, cô ta làm ầm ĩ, điều tra xem tôi là ai, “phù thủy nào cướp chồng bà”, dọa sẽ thuê giang hồ đến chém cô dâu vào ngày cưới. Ngày đó tôi rất sợ và hoang mang, đành phải trình báo với công an can thiệp. Tôi từng muốn hủy đám cưới nhưng nhà chồng thuyết phục rằng con người đó chỉ dọa thôi, mọi việc cũng êm xuôi. Sau đó là tháng ngày đầy bực bội và tức tối kéo dài suốt 4 năm từ ngày cưới. Tôi yêu chồng nên im lặng bỏ qua, rồi sợ sẽ không bỏ qua nổi nữa.

Không biết cô ta kiếm đâu ra số điện thoại di động và công ty tôi làm việc, gọi đến công ty chửi bới, kêu tôi là vợ bé, đồ giật chồng người, nhắn tin kêu đưa thêm tiền phụ cấp, không sẽ đăng số điện thoại tôi lên trang web sex.

Cô ta nhắn cho chồng tôi lời lẽ yêu thương, trách móc, hối hận: “Thầy bói nói số chúng mình phải chia ly nên em mới chấp nhận để giữ an toàn mạng sống cho cả gia đình, dòng họ. Thầy nói chia tay trong 5 năm, cưới lại, tam su gia dinh sẽ thêm hạnh phúc, cha mẹ 2 bên sẽ thêm sức khỏe sống vui cùng con cháu. Không ngờ anh quá yếu mềm để cô ta lừa gạt, cưới làm vợ. Giờ 4 năm rồi, một năm nữa thôi anh sẽ quay về với em, thầy nói sẽ làm lễ cúng hóa giải lời nguyền”. Cô ta còn nhắn: “Em yêu anh, hôn anh, nhớ những lúc chúng ta say đắm trên giường”, cô ta nhắn cho anh, cho tôi.


Chẳng lẽ tôi phải sống chung với lũ suốt đời này.


Tôi tôn trọng và yêu cầu chồng tìm cách chấm dứt việc này, anh cũng bó tay với kiểu quấy rối đó. Phụ cấp chuyển cho con, chỉ cần trễ một ngày là y như rằng sóng gió nổi lên. Tôi gọi điện thoại nói chuyện phải quấy nhưng cô ta không nghe máy, nhắn tin chửi tôi. Để yên thân, tôi đã đổi số điện thoại, đổi luôn công việc.

Chồng tôi cũng cáu mà không thể đổi số điện thoại làm ăn được, dọa sẽ đi báo công an nhưng tình trạng vẫn không thay đổi trừ phi đáp ứng yêu cầu về vật chất cô ta đòi hỏi, chẳng khác nào tống tiền. Đỉnh điểm cô ta yêu cầu phụ cấp 10 triệu/tháng, một chiếc xe tay ga, 2 điện thoại Iphone, xe đạp cho con và một căn nhà mặt tiền với 500 triệu để làm vốn”.

Trong khi cô ta có nhà ở (nhà của 2 người nhưng khi ly dị, anh để lại toàn bộ tài sản, không lấy bất cứ thứ gì) nhưng không ở, cũng không cho thuê mà đi về nhà mẹ đẻ ở. Cô ta bảo thầy nói nhà tôi giàu có lắm nên việc này nhỏ như con thỏ, cô ta có quyền đòi hỏi. Tôi nhắn lại kêu “Đi thầy bói mà đòi”, cô ta chửi tôi phỉ báng thần thánh, trời tru đất diệt.

Bản thân chúng tôi phải ở nhờ nhà ba mẹ, và lương tháng 2 vợ chồng cũng chỉ được 12 triệu/tháng, không ổn định, vì chồng tôi hưởng lương theo doanh số. Chúng tôi còn có một đứa con chung mới 1 tuổi. Vợ chồng tôi đề nghị nuôi con gái anh để cô ấy mưu cầu hạnh phúc mới, giảm gánh nặng (thực tế là không có gì nặng, vì cô ta không đi làm, chỉ xài tiền phụ cấp cho con gái học lớp 8 là 3 triệu/tháng). Cô ta không đồng ý, lại lý do thầy nói con gái là bùa hộ mạng nên không thể đem dâng cho “hồ ly”.

Còn vô vàn những điều khác từ con ho, sổ mũi, cảm lạnh cũng í ới kêu chồng tôi và hỏi phải làm sao. Lúc đầu tôi tôn trọng, càng ngày càng quá đáng. Tôi rất bực và khó chịu với kiểu này, nhờ pháp luật can thiệp không biết có được không. Tôi chọn cách làm lơ nhưng thấy chồng thật tội quá, cứ bị quấy rối không ngừng nghỉ. Anh không trả lời, cô ta tấn công về nhà chồng tôi, chửi cả nhà chồng cũ bỏ bùa, làm cho cô ta ra nông nỗi này.

Chẳng lẽ tôi phải sống chung với lũ suốt đời này. Rất là bức xúc. Xin các bạn chia sẻ cùng tôi.

Vợ cũ của chồng luôn khủng bố gia đình tôi

Nặc danh   at  00:14  No comments


Chồng tôi từng có một đời vợ và con gái. Cuộc sống 2 người không hạnh phúc vì thầy bói nên ly dị. Lúc đầu tôi cũng không tin, sau tiếp xúc bạn bè và gia dinh anh tôi mới biết sự thật. Anh ly dị được 2 năm, con gái sống với mẹ vì vợ cũ không cho anh nuôi con, anh chỉ chu cấp hàng tháng.

Khi biết anh sắp lấy vợ khác, cô ta làm ầm ĩ, điều tra xem tôi là ai, “phù thủy nào cướp chồng bà”, dọa sẽ thuê giang hồ đến chém cô dâu vào ngày cưới. Ngày đó tôi rất sợ và hoang mang, đành phải trình báo với công an can thiệp. Tôi từng muốn hủy đám cưới nhưng nhà chồng thuyết phục rằng con người đó chỉ dọa thôi, mọi việc cũng êm xuôi. Sau đó là tháng ngày đầy bực bội và tức tối kéo dài suốt 4 năm từ ngày cưới. Tôi yêu chồng nên im lặng bỏ qua, rồi sợ sẽ không bỏ qua nổi nữa.

Không biết cô ta kiếm đâu ra số điện thoại di động và công ty tôi làm việc, gọi đến công ty chửi bới, kêu tôi là vợ bé, đồ giật chồng người, nhắn tin kêu đưa thêm tiền phụ cấp, không sẽ đăng số điện thoại tôi lên trang web sex.

Cô ta nhắn cho chồng tôi lời lẽ yêu thương, trách móc, hối hận: “Thầy bói nói số chúng mình phải chia ly nên em mới chấp nhận để giữ an toàn mạng sống cho cả gia đình, dòng họ. Thầy nói chia tay trong 5 năm, cưới lại, tam su gia dinh sẽ thêm hạnh phúc, cha mẹ 2 bên sẽ thêm sức khỏe sống vui cùng con cháu. Không ngờ anh quá yếu mềm để cô ta lừa gạt, cưới làm vợ. Giờ 4 năm rồi, một năm nữa thôi anh sẽ quay về với em, thầy nói sẽ làm lễ cúng hóa giải lời nguyền”. Cô ta còn nhắn: “Em yêu anh, hôn anh, nhớ những lúc chúng ta say đắm trên giường”, cô ta nhắn cho anh, cho tôi.


Chẳng lẽ tôi phải sống chung với lũ suốt đời này.


Tôi tôn trọng và yêu cầu chồng tìm cách chấm dứt việc này, anh cũng bó tay với kiểu quấy rối đó. Phụ cấp chuyển cho con, chỉ cần trễ một ngày là y như rằng sóng gió nổi lên. Tôi gọi điện thoại nói chuyện phải quấy nhưng cô ta không nghe máy, nhắn tin chửi tôi. Để yên thân, tôi đã đổi số điện thoại, đổi luôn công việc.

Chồng tôi cũng cáu mà không thể đổi số điện thoại làm ăn được, dọa sẽ đi báo công an nhưng tình trạng vẫn không thay đổi trừ phi đáp ứng yêu cầu về vật chất cô ta đòi hỏi, chẳng khác nào tống tiền. Đỉnh điểm cô ta yêu cầu phụ cấp 10 triệu/tháng, một chiếc xe tay ga, 2 điện thoại Iphone, xe đạp cho con và một căn nhà mặt tiền với 500 triệu để làm vốn”.

Trong khi cô ta có nhà ở (nhà của 2 người nhưng khi ly dị, anh để lại toàn bộ tài sản, không lấy bất cứ thứ gì) nhưng không ở, cũng không cho thuê mà đi về nhà mẹ đẻ ở. Cô ta bảo thầy nói nhà tôi giàu có lắm nên việc này nhỏ như con thỏ, cô ta có quyền đòi hỏi. Tôi nhắn lại kêu “Đi thầy bói mà đòi”, cô ta chửi tôi phỉ báng thần thánh, trời tru đất diệt.

Bản thân chúng tôi phải ở nhờ nhà ba mẹ, và lương tháng 2 vợ chồng cũng chỉ được 12 triệu/tháng, không ổn định, vì chồng tôi hưởng lương theo doanh số. Chúng tôi còn có một đứa con chung mới 1 tuổi. Vợ chồng tôi đề nghị nuôi con gái anh để cô ấy mưu cầu hạnh phúc mới, giảm gánh nặng (thực tế là không có gì nặng, vì cô ta không đi làm, chỉ xài tiền phụ cấp cho con gái học lớp 8 là 3 triệu/tháng). Cô ta không đồng ý, lại lý do thầy nói con gái là bùa hộ mạng nên không thể đem dâng cho “hồ ly”.

Còn vô vàn những điều khác từ con ho, sổ mũi, cảm lạnh cũng í ới kêu chồng tôi và hỏi phải làm sao. Lúc đầu tôi tôn trọng, càng ngày càng quá đáng. Tôi rất bực và khó chịu với kiểu này, nhờ pháp luật can thiệp không biết có được không. Tôi chọn cách làm lơ nhưng thấy chồng thật tội quá, cứ bị quấy rối không ngừng nghỉ. Anh không trả lời, cô ta tấn công về nhà chồng tôi, chửi cả nhà chồng cũ bỏ bùa, làm cho cô ta ra nông nỗi này.

Chẳng lẽ tôi phải sống chung với lũ suốt đời này. Rất là bức xúc. Xin các bạn chia sẻ cùng tôi.

Continue Reading→

0 nhận xét:

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015


Mẹ bàn tính với tôi giá như mình có thêm tiền bù vô để mua luôn mảnh đất đó. Tôi trao đổi với mẹ lấy vàng cưới bán đi để có số tiền đó, lấy lại tài sản, nếu không đến bao giờ người ta mới trả. Khi tôi ý kiến như thế, mẹ nhìn tôi và bảo đừng buồn, mẹ đã lấy số vàng đó cho dì ba mượn rồi, dì năn nỉ mẹ hoài. Như bị dội gáo nước lạnh, số vàng cưới đó mẹ không hề trao đổi với tôi một lời nào mà tự ý cho người khác mượn.

Vợ chồng tôi cưới nhau đến nay hơn 2 năm. Một tháng sau khi cưới tôi phát hiện mình có thai, mặc dù chưa muốn có con sớm nhưng tôi không đành bỏ. Cuối cùng tôi hạ sinh câu con trai kháu khỉnh. Gia dinh tôi rất hạnh phúc vì có thêm một thành viên mới này, đến nay con trai tôi tròn 9 tháng tuổi.


Sau khi cưới, tôi gửi lại vàng cưới cho mẹ chồng cất hộ, vì tôi tin mẹ. Mẹ chồng là một người phụ nữ nhẹ dạ và rất hiền. Sau khi về, tôi được nghe những người thiếu nợ mẹ, tôi muốn chóng mặt. Mẹ nhờ tôi nói giúp để đòi lại số tiền người ta nợ. Họ đồng ý trả nợ cho mẹ với điều kiện giới thiệu người mua đất mới có tiền trả được. Mẹ bàn tính với tôi giá như mình có thêm tiền bù vô để mua luôn mảnh đất đó. Tôi trao đổi với mẹ lấy vàng cưới bán đi để có số tiền đó, lấy lại tài sản, nếu không đến bao giờ người ta mới trả.

>> Những tam su gia dinh thầm kín

Khi tôi ý kiến như thế, mẹ nhìn tôi và bảo đừng buồn, mẹ đã lấy số vàng đó cho dì ba mượn rồi, dì năn nỉ mẹ hoài. Như bị dội gáo nước lạnh, số vàng cưới đó mẹ không hề trao đổi với tôi một lời nào mà tự ý cho người khác mượn. Gia đình tôi đang căng thẳng, chồng cũng tham gia vào chuyện đó, khi tôi hỏi thì anh bảo là từ từ trả, tôi không chịu thì ly hôn đi.

Vấn đề là con tôi còn quá nhỏ, nhưng tôi cũng không thể nào sống cùng nhà với những người không giữ lời hứa, nói không đúng sự thật, tôi ngán ngẩm lắm. Suốt ngày đi làm, cuối tuần tôi về nhà mẹ ruột cho mẹ nựng cháu ngoại nên mọi việc trong gia đình không ai bàn bạc hay chia sẻ với tôi điều gì. Anh còn bảo tôi chỉ là người ngoài, không liên quan đến gia đình anh, anh thiếu nợ thì có mẹ anh trả nợ cho chứ tôi cũng đâu có trả mà can thiệp.
Giờ tôi phải làm sao đây.

Tôi không thể nào sống cùng nhà với những người không giữ lời hứa

Nặc danh   at  23:58  No comments


Mẹ bàn tính với tôi giá như mình có thêm tiền bù vô để mua luôn mảnh đất đó. Tôi trao đổi với mẹ lấy vàng cưới bán đi để có số tiền đó, lấy lại tài sản, nếu không đến bao giờ người ta mới trả. Khi tôi ý kiến như thế, mẹ nhìn tôi và bảo đừng buồn, mẹ đã lấy số vàng đó cho dì ba mượn rồi, dì năn nỉ mẹ hoài. Như bị dội gáo nước lạnh, số vàng cưới đó mẹ không hề trao đổi với tôi một lời nào mà tự ý cho người khác mượn.

Vợ chồng tôi cưới nhau đến nay hơn 2 năm. Một tháng sau khi cưới tôi phát hiện mình có thai, mặc dù chưa muốn có con sớm nhưng tôi không đành bỏ. Cuối cùng tôi hạ sinh câu con trai kháu khỉnh. Gia dinh tôi rất hạnh phúc vì có thêm một thành viên mới này, đến nay con trai tôi tròn 9 tháng tuổi.


Sau khi cưới, tôi gửi lại vàng cưới cho mẹ chồng cất hộ, vì tôi tin mẹ. Mẹ chồng là một người phụ nữ nhẹ dạ và rất hiền. Sau khi về, tôi được nghe những người thiếu nợ mẹ, tôi muốn chóng mặt. Mẹ nhờ tôi nói giúp để đòi lại số tiền người ta nợ. Họ đồng ý trả nợ cho mẹ với điều kiện giới thiệu người mua đất mới có tiền trả được. Mẹ bàn tính với tôi giá như mình có thêm tiền bù vô để mua luôn mảnh đất đó. Tôi trao đổi với mẹ lấy vàng cưới bán đi để có số tiền đó, lấy lại tài sản, nếu không đến bao giờ người ta mới trả.

>> Những tam su gia dinh thầm kín

Khi tôi ý kiến như thế, mẹ nhìn tôi và bảo đừng buồn, mẹ đã lấy số vàng đó cho dì ba mượn rồi, dì năn nỉ mẹ hoài. Như bị dội gáo nước lạnh, số vàng cưới đó mẹ không hề trao đổi với tôi một lời nào mà tự ý cho người khác mượn. Gia đình tôi đang căng thẳng, chồng cũng tham gia vào chuyện đó, khi tôi hỏi thì anh bảo là từ từ trả, tôi không chịu thì ly hôn đi.

Vấn đề là con tôi còn quá nhỏ, nhưng tôi cũng không thể nào sống cùng nhà với những người không giữ lời hứa, nói không đúng sự thật, tôi ngán ngẩm lắm. Suốt ngày đi làm, cuối tuần tôi về nhà mẹ ruột cho mẹ nựng cháu ngoại nên mọi việc trong gia đình không ai bàn bạc hay chia sẻ với tôi điều gì. Anh còn bảo tôi chỉ là người ngoài, không liên quan đến gia đình anh, anh thiếu nợ thì có mẹ anh trả nợ cho chứ tôi cũng đâu có trả mà can thiệp.
Giờ tôi phải làm sao đây.
Continue Reading→

0 nhận xét:

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

Tôi yêu và cưới vợ tôi bây giờ khá muộn. Vì đam mê doc bao gia dinh và sự nghiệp nên mãi 36 tuổi tôi mới lấy vợ, vợ tôi là một người đàn bà đẹp và đáng thương, cô ấy đã có một đời chồng, một đứa con nhưng không may vừa ra đời đã mất vì cô ấy bị chồng đánh đập đến nỗi phải sinh non và để lại hậu quả đau lòng kia.
Mới 30 tuổi mà đã chịu bi kịch như vậy nên cô ấy khá cảnh giác với đàn ông. Còn tôi thì sau khi biết chuyện đã dâng lên sự xót xa và muốn tìm hiểu về cô ấy nhiều hơn nữa.
Nhiều lần sau đó, từ những buổi hẹn hò café nói chuyện linh tinh, tôi cũng không dám chủ động đặt vấn đề vì tôi nghĩ cô ấy vẫn ám ảnh chuyện bạo hành từ gã chồng cũ đốn mạt nên chỉ biết thể hiện quan tâm đến cô ấy. Cho đến khi cô ấy chủ động nói muốn tiến đến chuyện hẹn hò với tôi, và yêu cầu tôi tôn trọng quá khứ của cô ấy. Thật không còn gì hạnh phúc hơn khi được người đàn bà xinh đẹp và yếu đuối ấy nói muốn dựa vào mình, một gã đàn ông khô khan chỉ biết đến nghiên cứu khoa học.
Làm gì khi vợ cứ “à ơi” với chồng cũ?
Chúng tôi nhanh chóng làm đám cưới trước sự ngăn cản của một số người trong giadinh, vì với họ tôi là trai tân nên có thể lấy gái tân, việc gì lại phải lấy gái nạ dòng lại còn có quá khứ phức tạp? Tôi thây kệ tất cả mọi lý do, chỉ để con tim lên tiếng và quyết định cưới.
Những ngày đầu tiên chúng tôi rất hạnh phúc, sự hòa hợp về tâm hồn lẫn “chuyện ấy” khiến chúng tôi cảm thấy gắn kết, tôi khao khát chờ đứa con đầu lòng của mình, nó sẽ càng làm tình yêu của vợ chồng tôi trở nên bền chặt.
Thế nhưng, 6 tháng trôi qua, dù không sử dụng biện pháp tránh thai nào thì cô ấy vẫn không mang thai. Sốt ruột nên tôi đi khám xem mình có vấn đề gì không thì bác sỹ bảo tôi vẫn bình thường, vậy thì vấn đề là ở vợ tôi.
Về nhà, tôi bảo cô ấy đi khám xem thế nào để còn biết điều trị, vì tôi tuổi đã nhiều, giờ lại muộn con thì sau này cha già con cọc tội lắm! Cô ấy cứ trì hoãn mãi, có lần bảo đi khám rồi và bảo không sao, con cái là duyên trời, cứ để tự nhiên sẽ có. Tôi cũng thấy hợp lý nên cho qua.
Làm gì khi vợ cứ “à ơi” với chồng cũ?
Cho đến một hôm vợ tôi bị đau ruột thừa cấp, phải mổ ngay nếu không nguy hiểm đến tính mạng. Ơn trời phật mà cô ấy tai qua nạn khỏi nhưng tôi lại biết một sự thật đau lòng, cô ấy đã bị cắt hai buồng trứng và không thể sinh con. Sự thật quá sốc khiến tôi cứ ngơ ngẩn mấy ngày sau đó, suy nghĩ mãi về cuộc đời mình “không lẽ mình sẽ không thể có một đứa con với cô ấy sao?”, cho đến khi sự rối bời khiến tôi không thể kiểm soát được nữa, chờ cô ấy xuất viện tôi mới nói rằng mình đã biết chuyện cô ấy bị cắt buồng trứng và hỏi nguyên nhân vì sao xảy ra chuyện đó và vì sao lại giấu tôi thì cô ấy ôm mặt khóc nức nở và nói tôi đừng đào sâu và quá khứ mà cô ấy muốn chôn chặt, rằng nếu thương yêu cô ấy thì hãy nghĩ cách để có một đứa con bên ngoài và mang về cô ấy sẽ chăm như chăm con đẻ của mình. Thiệt tình, tôi chẳng nghĩ được cái gì cho ra hồn từ sau khi tôi biết chuyện khủng khiếp đó…
Sự mệt mỏi đến với tôi khi bố mẹ ở viet nam liên tục hỏi han về chuyện khi nào có cháu bế? Ai cũng hỏi khiến tôi cứ phải dối quanh trong bực bội, trong khi cô ấy thời gian này có những biểu hiện rất lạ lùng. Suốt ngày đi café với bạn bè đến tối mới về. Hỏi sao cả ngày đi mãi thì cô ấy bảo buồn chán nên muốn ra ngoài thay đổi không khí…
Cho đến một hôm tôi tình cờ đến một quán café thì gặp cô ấy và chồng cũ cô ấy đang ngồi đó. Quá bối rối và không biết xử lý ra sao nên tôi đã quay ra và đi về, cô ấy cũng nhìn thấy tôi đi vào nên ngay sau đó đã về nhà. Tôi hỏi tại sao gặp lại chồng cũ thì cô ấy lấy lý do là cô ấy và gã đó còn lằng nhằng chuyện phân chia tài sản vẫn chưa xong nên gặp để chốt vấn đề.
Làm gì khi vợ cứ “à ơi” với chồng cũ?
Thế nhưng, sự thật lại không như cô ấy nói. Một lần tỉnh ngủ để đi vệ sinh, tôi thấy cô ấy đứng ở ban công nói chuyện rất tình tứ, ỡm ờ, à ơi với chồng cũ. Tôi đứng nghe không sót một từ nào, sặc một mùi yêu đương và khơi gợi lại quá khứ. Cái quá khứ mà cô ấy bảo đã quên và muốn quên giờ ở trên môi của cô ấy không sót một từ, cái quá khứ mà tôi chỉ nghe qua lời của cô ấy, cái quá khứ mà tôi đã lầm tin…
Tôi bước ra và hỏi “em nói chuyện với ai đấy?”, cô ấy giật mình đánh rơi cả điện thoại. Cái ánh mắt ăn vụng bị phát hiện ấy đã nói lên tất cả.
Tôi bỏ nhà đi một tháng nay rồi, không biết phải nói gì, làm gì với người đàn bà này nữa? Là người đàn bà đó dại dột hay là tôi dại dột, giờ tôi cũng không thể phân định nổi nữa? Nên tha thứ hay chấm dứt, tất cả cứ lùng bùng trong đầu tôi …
Tú Minh

Làm gì khi vợ cứ “à ơi” với chồng cũ?

Unknown   at  01:05  No comments

Tôi yêu và cưới vợ tôi bây giờ khá muộn. Vì đam mê doc bao gia dinh và sự nghiệp nên mãi 36 tuổi tôi mới lấy vợ, vợ tôi là một người đàn bà đẹp và đáng thương, cô ấy đã có một đời chồng, một đứa con nhưng không may vừa ra đời đã mất vì cô ấy bị chồng đánh đập đến nỗi phải sinh non và để lại hậu quả đau lòng kia.
Mới 30 tuổi mà đã chịu bi kịch như vậy nên cô ấy khá cảnh giác với đàn ông. Còn tôi thì sau khi biết chuyện đã dâng lên sự xót xa và muốn tìm hiểu về cô ấy nhiều hơn nữa.
Nhiều lần sau đó, từ những buổi hẹn hò café nói chuyện linh tinh, tôi cũng không dám chủ động đặt vấn đề vì tôi nghĩ cô ấy vẫn ám ảnh chuyện bạo hành từ gã chồng cũ đốn mạt nên chỉ biết thể hiện quan tâm đến cô ấy. Cho đến khi cô ấy chủ động nói muốn tiến đến chuyện hẹn hò với tôi, và yêu cầu tôi tôn trọng quá khứ của cô ấy. Thật không còn gì hạnh phúc hơn khi được người đàn bà xinh đẹp và yếu đuối ấy nói muốn dựa vào mình, một gã đàn ông khô khan chỉ biết đến nghiên cứu khoa học.
Làm gì khi vợ cứ “à ơi” với chồng cũ?
Chúng tôi nhanh chóng làm đám cưới trước sự ngăn cản của một số người trong giadinh, vì với họ tôi là trai tân nên có thể lấy gái tân, việc gì lại phải lấy gái nạ dòng lại còn có quá khứ phức tạp? Tôi thây kệ tất cả mọi lý do, chỉ để con tim lên tiếng và quyết định cưới.
Những ngày đầu tiên chúng tôi rất hạnh phúc, sự hòa hợp về tâm hồn lẫn “chuyện ấy” khiến chúng tôi cảm thấy gắn kết, tôi khao khát chờ đứa con đầu lòng của mình, nó sẽ càng làm tình yêu của vợ chồng tôi trở nên bền chặt.
Thế nhưng, 6 tháng trôi qua, dù không sử dụng biện pháp tránh thai nào thì cô ấy vẫn không mang thai. Sốt ruột nên tôi đi khám xem mình có vấn đề gì không thì bác sỹ bảo tôi vẫn bình thường, vậy thì vấn đề là ở vợ tôi.
Về nhà, tôi bảo cô ấy đi khám xem thế nào để còn biết điều trị, vì tôi tuổi đã nhiều, giờ lại muộn con thì sau này cha già con cọc tội lắm! Cô ấy cứ trì hoãn mãi, có lần bảo đi khám rồi và bảo không sao, con cái là duyên trời, cứ để tự nhiên sẽ có. Tôi cũng thấy hợp lý nên cho qua.
Làm gì khi vợ cứ “à ơi” với chồng cũ?
Cho đến một hôm vợ tôi bị đau ruột thừa cấp, phải mổ ngay nếu không nguy hiểm đến tính mạng. Ơn trời phật mà cô ấy tai qua nạn khỏi nhưng tôi lại biết một sự thật đau lòng, cô ấy đã bị cắt hai buồng trứng và không thể sinh con. Sự thật quá sốc khiến tôi cứ ngơ ngẩn mấy ngày sau đó, suy nghĩ mãi về cuộc đời mình “không lẽ mình sẽ không thể có một đứa con với cô ấy sao?”, cho đến khi sự rối bời khiến tôi không thể kiểm soát được nữa, chờ cô ấy xuất viện tôi mới nói rằng mình đã biết chuyện cô ấy bị cắt buồng trứng và hỏi nguyên nhân vì sao xảy ra chuyện đó và vì sao lại giấu tôi thì cô ấy ôm mặt khóc nức nở và nói tôi đừng đào sâu và quá khứ mà cô ấy muốn chôn chặt, rằng nếu thương yêu cô ấy thì hãy nghĩ cách để có một đứa con bên ngoài và mang về cô ấy sẽ chăm như chăm con đẻ của mình. Thiệt tình, tôi chẳng nghĩ được cái gì cho ra hồn từ sau khi tôi biết chuyện khủng khiếp đó…
Sự mệt mỏi đến với tôi khi bố mẹ ở viet nam liên tục hỏi han về chuyện khi nào có cháu bế? Ai cũng hỏi khiến tôi cứ phải dối quanh trong bực bội, trong khi cô ấy thời gian này có những biểu hiện rất lạ lùng. Suốt ngày đi café với bạn bè đến tối mới về. Hỏi sao cả ngày đi mãi thì cô ấy bảo buồn chán nên muốn ra ngoài thay đổi không khí…
Cho đến một hôm tôi tình cờ đến một quán café thì gặp cô ấy và chồng cũ cô ấy đang ngồi đó. Quá bối rối và không biết xử lý ra sao nên tôi đã quay ra và đi về, cô ấy cũng nhìn thấy tôi đi vào nên ngay sau đó đã về nhà. Tôi hỏi tại sao gặp lại chồng cũ thì cô ấy lấy lý do là cô ấy và gã đó còn lằng nhằng chuyện phân chia tài sản vẫn chưa xong nên gặp để chốt vấn đề.
Làm gì khi vợ cứ “à ơi” với chồng cũ?
Thế nhưng, sự thật lại không như cô ấy nói. Một lần tỉnh ngủ để đi vệ sinh, tôi thấy cô ấy đứng ở ban công nói chuyện rất tình tứ, ỡm ờ, à ơi với chồng cũ. Tôi đứng nghe không sót một từ nào, sặc một mùi yêu đương và khơi gợi lại quá khứ. Cái quá khứ mà cô ấy bảo đã quên và muốn quên giờ ở trên môi của cô ấy không sót một từ, cái quá khứ mà tôi chỉ nghe qua lời của cô ấy, cái quá khứ mà tôi đã lầm tin…
Tôi bước ra và hỏi “em nói chuyện với ai đấy?”, cô ấy giật mình đánh rơi cả điện thoại. Cái ánh mắt ăn vụng bị phát hiện ấy đã nói lên tất cả.
Tôi bỏ nhà đi một tháng nay rồi, không biết phải nói gì, làm gì với người đàn bà này nữa? Là người đàn bà đó dại dột hay là tôi dại dột, giờ tôi cũng không thể phân định nổi nữa? Nên tha thứ hay chấm dứt, tất cả cứ lùng bùng trong đầu tôi …
Tú Minh
Continue Reading→

0 nhận xét:


Vợ em có phải là kỳ cục không khi mỗi lần gần nhau, em muốn mở đèn để nhìn thì cô ấy lại tắt đèn, thêm vào đó lại còn bảo em là “thiếu tế nhị”. Vợ chồng tuy hai mà một, tại sao cô ấy lại như vậy?



Một cuộc “giao ban vợ chồng” còn lệ thuộc vào nhiều yếu tố chứ không chỉ riêng ánh sáng.

Chuyện này thì đã có không ít cặp vợ chồng “bất đồng ý kiến”, không riêng gì vợ chồng bạn. Trong tình dục học, nam và nữ có nhu cầu về ánh sáng khác nhau. Nam giới thưởng thức và lập tức ham muốn khi nhìn thấy cơ thể “bảy phần da ba phần vải” của chị em ngoài đường. Còn trong phòng ngủ, họ thích sử dụng đèn hay ánh sáng ban ngày để thưởng thức bằng mắt hình thể của “đối tác”. Tại sao vậy?

>> Những tam su gia dinh thầm kín

Chúng ta hay nghe “con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt”, điều này hoàn toàn có cơ sở khoa học của nó. Khi hình ảnh eva tác động vào mắt là lập tức bộ não của đàn ông hoạt động nhanh nhậy ngay. Ngược lại, phụ nữ thích được chồng thủ thỉ bên tai những lời yêu thương, tiếp đến là những cử chỉ âu yếm.

Các cặp vợ chồng sống với nhau ít năm sẽ thấy quy luật này gần như đúng. Buổi tối, bà vợ có vẻ sẵn sàng cho ân ái và đàn ông được khích lệ thì vào cuộc ngay; đến tảng sáng, đàn ông lại muốn “tăng hai” vì nhìn eva trong bộ đồ ngủ mới hấp dẫn làm sao!

Tuy nhiên, một cuộc “giao ban vợ chồng” còn lệ thuộc vào nhiều yếu tố chứ không chỉ riêng ánh sáng. Chẳng hạn, quy luật chung là các cặp thường thấy ham muốn nhiều hơn vào mùa xuân và mùa thu. Phụ nữ còn ham muốn theo chu kỳ, gần ngày rụng trứng hoặc sau khi có kinh là những ngày họ “ham” nhiều hơn. Cuối tuần làm việc, hai vợ chồng rảnh rang, có cơ hội đi chơi đâu đó với nhau, khung cảnh lãng mạn cũng tạo cơ hội cho ham muốn xuất hiện.

Đồng hồ ham muốn còn tùy thuộc vào hoàn cảnh của mỗi cặp vợ chồng. Chẳng hạn, ông chồng làm ca đêm, tưởng sáng về mệt lử nhưng chỉ sau khi “làm bàn”, anh ta mới đi vào giấc ngủ sâu hơn, thức dậy trong tâm trạng phấn khích hơn.

Trường hợp của bạn xin đừng hỏi “tại sao” mà nên dung hòa. Khôn ngoan nhất là bạn hỏi ý kiến nàng xem nàng muốn như thế nào. Phụ nữ thấy chồng trân trọng, yêu thương chắc chắn sẽ chiều chồng gấp đôi. Lúc đó, lời đề nghị về ánh sáng sẽ không còn là vấn đề “tế nhị” hay không nữa. Nếu nàng vẫn chưa chấp thuận thì bạn tắt đèn một thời gian rồi từ từ cho nàng thấy ánh sáng cũng góp phần làm cho cả hai thăng hoa chứ không phải là “thiếu tế nhị”.

Ngày nay, phụ nữ muốn bình đẳng với nam giới trong phòng ngủ cũng là phải đạo lắm rồi. Nếu bạn yêu thương vợ, muốn vợ mình cũng được tận hưởng những phút giây hạnh phúc thì mở đèn hay tắt đèn chỉ là chuyện nhỏ.

Chồng muốn mở mà vợ muốn tắt!

Nặc danh   at  00:02  No comments


Vợ em có phải là kỳ cục không khi mỗi lần gần nhau, em muốn mở đèn để nhìn thì cô ấy lại tắt đèn, thêm vào đó lại còn bảo em là “thiếu tế nhị”. Vợ chồng tuy hai mà một, tại sao cô ấy lại như vậy?



Một cuộc “giao ban vợ chồng” còn lệ thuộc vào nhiều yếu tố chứ không chỉ riêng ánh sáng.

Chuyện này thì đã có không ít cặp vợ chồng “bất đồng ý kiến”, không riêng gì vợ chồng bạn. Trong tình dục học, nam và nữ có nhu cầu về ánh sáng khác nhau. Nam giới thưởng thức và lập tức ham muốn khi nhìn thấy cơ thể “bảy phần da ba phần vải” của chị em ngoài đường. Còn trong phòng ngủ, họ thích sử dụng đèn hay ánh sáng ban ngày để thưởng thức bằng mắt hình thể của “đối tác”. Tại sao vậy?

>> Những tam su gia dinh thầm kín

Chúng ta hay nghe “con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt”, điều này hoàn toàn có cơ sở khoa học của nó. Khi hình ảnh eva tác động vào mắt là lập tức bộ não của đàn ông hoạt động nhanh nhậy ngay. Ngược lại, phụ nữ thích được chồng thủ thỉ bên tai những lời yêu thương, tiếp đến là những cử chỉ âu yếm.

Các cặp vợ chồng sống với nhau ít năm sẽ thấy quy luật này gần như đúng. Buổi tối, bà vợ có vẻ sẵn sàng cho ân ái và đàn ông được khích lệ thì vào cuộc ngay; đến tảng sáng, đàn ông lại muốn “tăng hai” vì nhìn eva trong bộ đồ ngủ mới hấp dẫn làm sao!

Tuy nhiên, một cuộc “giao ban vợ chồng” còn lệ thuộc vào nhiều yếu tố chứ không chỉ riêng ánh sáng. Chẳng hạn, quy luật chung là các cặp thường thấy ham muốn nhiều hơn vào mùa xuân và mùa thu. Phụ nữ còn ham muốn theo chu kỳ, gần ngày rụng trứng hoặc sau khi có kinh là những ngày họ “ham” nhiều hơn. Cuối tuần làm việc, hai vợ chồng rảnh rang, có cơ hội đi chơi đâu đó với nhau, khung cảnh lãng mạn cũng tạo cơ hội cho ham muốn xuất hiện.

Đồng hồ ham muốn còn tùy thuộc vào hoàn cảnh của mỗi cặp vợ chồng. Chẳng hạn, ông chồng làm ca đêm, tưởng sáng về mệt lử nhưng chỉ sau khi “làm bàn”, anh ta mới đi vào giấc ngủ sâu hơn, thức dậy trong tâm trạng phấn khích hơn.

Trường hợp của bạn xin đừng hỏi “tại sao” mà nên dung hòa. Khôn ngoan nhất là bạn hỏi ý kiến nàng xem nàng muốn như thế nào. Phụ nữ thấy chồng trân trọng, yêu thương chắc chắn sẽ chiều chồng gấp đôi. Lúc đó, lời đề nghị về ánh sáng sẽ không còn là vấn đề “tế nhị” hay không nữa. Nếu nàng vẫn chưa chấp thuận thì bạn tắt đèn một thời gian rồi từ từ cho nàng thấy ánh sáng cũng góp phần làm cho cả hai thăng hoa chứ không phải là “thiếu tế nhị”.

Ngày nay, phụ nữ muốn bình đẳng với nam giới trong phòng ngủ cũng là phải đạo lắm rồi. Nếu bạn yêu thương vợ, muốn vợ mình cũng được tận hưởng những phút giây hạnh phúc thì mở đèn hay tắt đèn chỉ là chuyện nhỏ.
Continue Reading→

0 nhận xét:

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Góc tâm sự thầm kín thân mến! Tôi có tâm sự mong được chia sẻ vì giờ đây tôi cảm thấy rất bế tắc.

Tôi năm nay 29 tuổi, có con trai 3 tuổi, vợ chồng tôi đều làm việc Nhà nước nhưng chồng tôi làm cách xa nhà hơn 40 km, nên thường cuối tuần mới về. Chúng tôi cưới nhau sau hơn 2 năm yêu nhau, lúc đó anh đang học năm cuối Đại học, tôi học Cao đẳng đã ra trường nhưng chưa xin được việc làm. Gia đình anh lúc đầu phản đối nhưng thấy anh làm căng nên xuôi theo. Sau đó bố anh cho tôi đi học một lớp trung cấp 2 năm ở ngành khác mà tôi từng học, gia đình anh cũng khá giả nên trong quá trình học bố anh chu cấp toàn bộ tiền cho tôi. Sau đó gia đình bảo chúng tôi đăng ký kết hôn. Lúc đó anh đã tốt nghiệp và tạm thời đi làm cho một công ty của người quen, tôi thì đang học lớp trung cấp đó.
Trong khoảng thời gian đó chúng tôi liên tục xích mích, anh đi làm và ngủ với vài cô gái, khi tôi ghen hay có ý kiểm soát thì anh đánh và xỉ nhục tôi thậm tệ. Tôi đã nói với bố mẹ tôi và bản thân tôi muốn chấm dứt mối quan hệ này. Nhưng mọi người ai cũng ngăn, với đủ lý do và tôi đã xuôi theo.



Khi tôi học xong thì tổ chức đám cưới, và sau 1 tháng thì anh có quyết định đi làm ở cơ quan Nhà nước, để lại tôi ở với bố mẹ chồng. Tôi vui vẻ và cũng thông cảm với công việc của anh nhưng không tránh khỏi những tủi thân khi chưa có việc làm và xa chồng. Và rồi chúng tôi lại cãi nhau, vì những chuyện không đáng, thế rồi anh lại đánh tôi, thậm chí trong đêm anh phóng xe hơn 40 km về chỉ vì tức tôi, anh đánh tôi xong, vứt tiền ăn cho tôi rồi lại phóng xe đi luôn. Kể cả trong khi tôi mang bầu anh cũng không tha. Tôi đã uất ức và hàng đêm nằm khóc một mình, tôi không dám nói với ai. Với gia đình chồng, sẵn họ ghét tôi thì tôi nghĩ họ sẽ cho đó là đáng đời, với bố mẹ mình thì tôi không muốn họ phải nghĩ, với người khác thì vì sĩ diện. Thế rồi tôi cũng sinh con, cũng là ngày tôi nhận được quyết định vào cơ quan Nhà nước làm việc do bố chồng xin việc nghành mà tôi đã học Cao đẳng, cho đến bây giờ khi con tôi đã 3 tuổi.

Chuyện vợ chồng sau nhiều ngọt ngào và đắng cay thì lại êm ấm, lúc thế này lúc thế kia đâu có thể hoàn hảo được. Và cũng vì tôi rất yêu anh nên điều tồi tệ gì tôi cũng tự biện hộ được. Tôi tìm hạnh phúc trong những điều đơn giản nhất, chồng tôi ngày càng thương con hơn. Ở cơ quan, anh được lòng nhiều người, anh cũng làm được việc nên cấp trên luôn nâng đỡ, tôi luôn tự hào về điều đó. Và tôi cũng tin vào những chia sẻ của anh, anh luôn làm tôi tin tưởng và tỏ ra là trụ cột vững vàng cho tôi và con. Nhưng anh lại mới đánh tôi, chỉ vì anh cho rằng tôi giận anh điều gì. Tại sao anh không thể nhẹ nhàng ôm chặt tôi, vỗ về tôi một chút để nỗi tủi thân, sự cô đơn trong tôi sẽ tan biến? Chẳng lẽ tôi phải nói rằng vì xa chồng nên tôi hờn giận sao? Anh đánh tôi lại làm cho tình cảm trong tôi nguội lạnh. Có phải vì anh không hề yêu tôi? Tôi phải làm sao đây?

Welcome to travel to danang - the beautiful seaside city

Có phải vì anh không hề yêu tôi?

Nặc danh   at  00:43  No comments

Góc tâm sự thầm kín thân mến! Tôi có tâm sự mong được chia sẻ vì giờ đây tôi cảm thấy rất bế tắc.

Tôi năm nay 29 tuổi, có con trai 3 tuổi, vợ chồng tôi đều làm việc Nhà nước nhưng chồng tôi làm cách xa nhà hơn 40 km, nên thường cuối tuần mới về. Chúng tôi cưới nhau sau hơn 2 năm yêu nhau, lúc đó anh đang học năm cuối Đại học, tôi học Cao đẳng đã ra trường nhưng chưa xin được việc làm. Gia đình anh lúc đầu phản đối nhưng thấy anh làm căng nên xuôi theo. Sau đó bố anh cho tôi đi học một lớp trung cấp 2 năm ở ngành khác mà tôi từng học, gia đình anh cũng khá giả nên trong quá trình học bố anh chu cấp toàn bộ tiền cho tôi. Sau đó gia đình bảo chúng tôi đăng ký kết hôn. Lúc đó anh đã tốt nghiệp và tạm thời đi làm cho một công ty của người quen, tôi thì đang học lớp trung cấp đó.
Trong khoảng thời gian đó chúng tôi liên tục xích mích, anh đi làm và ngủ với vài cô gái, khi tôi ghen hay có ý kiểm soát thì anh đánh và xỉ nhục tôi thậm tệ. Tôi đã nói với bố mẹ tôi và bản thân tôi muốn chấm dứt mối quan hệ này. Nhưng mọi người ai cũng ngăn, với đủ lý do và tôi đã xuôi theo.



Khi tôi học xong thì tổ chức đám cưới, và sau 1 tháng thì anh có quyết định đi làm ở cơ quan Nhà nước, để lại tôi ở với bố mẹ chồng. Tôi vui vẻ và cũng thông cảm với công việc của anh nhưng không tránh khỏi những tủi thân khi chưa có việc làm và xa chồng. Và rồi chúng tôi lại cãi nhau, vì những chuyện không đáng, thế rồi anh lại đánh tôi, thậm chí trong đêm anh phóng xe hơn 40 km về chỉ vì tức tôi, anh đánh tôi xong, vứt tiền ăn cho tôi rồi lại phóng xe đi luôn. Kể cả trong khi tôi mang bầu anh cũng không tha. Tôi đã uất ức và hàng đêm nằm khóc một mình, tôi không dám nói với ai. Với gia đình chồng, sẵn họ ghét tôi thì tôi nghĩ họ sẽ cho đó là đáng đời, với bố mẹ mình thì tôi không muốn họ phải nghĩ, với người khác thì vì sĩ diện. Thế rồi tôi cũng sinh con, cũng là ngày tôi nhận được quyết định vào cơ quan Nhà nước làm việc do bố chồng xin việc nghành mà tôi đã học Cao đẳng, cho đến bây giờ khi con tôi đã 3 tuổi.

Chuyện vợ chồng sau nhiều ngọt ngào và đắng cay thì lại êm ấm, lúc thế này lúc thế kia đâu có thể hoàn hảo được. Và cũng vì tôi rất yêu anh nên điều tồi tệ gì tôi cũng tự biện hộ được. Tôi tìm hạnh phúc trong những điều đơn giản nhất, chồng tôi ngày càng thương con hơn. Ở cơ quan, anh được lòng nhiều người, anh cũng làm được việc nên cấp trên luôn nâng đỡ, tôi luôn tự hào về điều đó. Và tôi cũng tin vào những chia sẻ của anh, anh luôn làm tôi tin tưởng và tỏ ra là trụ cột vững vàng cho tôi và con. Nhưng anh lại mới đánh tôi, chỉ vì anh cho rằng tôi giận anh điều gì. Tại sao anh không thể nhẹ nhàng ôm chặt tôi, vỗ về tôi một chút để nỗi tủi thân, sự cô đơn trong tôi sẽ tan biến? Chẳng lẽ tôi phải nói rằng vì xa chồng nên tôi hờn giận sao? Anh đánh tôi lại làm cho tình cảm trong tôi nguội lạnh. Có phải vì anh không hề yêu tôi? Tôi phải làm sao đây?

Welcome to travel to danang - the beautiful seaside city
Continue Reading→

0 nhận xét:

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Trao đổi với báo giới, cảnh sát trưởng quận Douglas thuộc thành phố Roseburg - ông John Hanlin cho biết, chỉ có một nghi phạm gây ra vụ việc và kẻ này đã thiệt mạng trong cuộc đọ súng với cảnh sát - được cập nhật tại tin moi nhat trong ngay

Giới chức địa phương nhận được thông tin về vụ xả súng tại trường Cao đẳng Cộng đồng Umpqua ở TP Roseburg, bang Oregon – Mỹ vào lúc 10 giờ 38 ngày 1/10 (giờ địa phương) và lập tức tới hiện trường.
xa sung trong truong hoc o My3
Một sinh viên òa khóc khi được gặp người thân.

Nổ súng kinh hoàng trong trường học ở Mỹ

Ngô Anh   at  22:02  No comments

Trao đổi với báo giới, cảnh sát trưởng quận Douglas thuộc thành phố Roseburg - ông John Hanlin cho biết, chỉ có một nghi phạm gây ra vụ việc và kẻ này đã thiệt mạng trong cuộc đọ súng với cảnh sát - được cập nhật tại tin moi nhat trong ngay

Giới chức địa phương nhận được thông tin về vụ xả súng tại trường Cao đẳng Cộng đồng Umpqua ở TP Roseburg, bang Oregon – Mỹ vào lúc 10 giờ 38 ngày 1/10 (giờ địa phương) và lập tức tới hiện trường.
xa sung trong truong hoc o My3
Một sinh viên òa khóc khi được gặp người thân.
Continue Reading→

0 nhận xét:

Nếu bạn chưa từng đến sapa và muốn tự đi không qua công ty du lịch. Hoặc muốn tự do không theo lịch trình tour thì tap chi dan ong có một vài gợi ý cho bạn có thể sẽ rất thú vị

Lộ trình đầy đủ nhất cho bạn đi phượt Sapa

Ngô Anh   at  01:55  No comments

Nếu bạn chưa từng đến sapa và muốn tự đi không qua công ty du lịch. Hoặc muốn tự do không theo lịch trình tour thì tap chi dan ong có một vài gợi ý cho bạn có thể sẽ rất thú vị

Continue Reading→

0 nhận xét:

Discussion

Võ Ngọc. Được tạo bởi Blogger.

Người đóng góp cho blog

© 2013 Góc tâm sự . WP Theme-junkie converted by Bloggertheme9
Blogger templates. Proudly Powered by Blogger.